Chương 15 / 22
Nhầm rồi! Là hội trưởng chứ không phải tay bóng rổ số một
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Ăn cơm xong, lên phòng học bài — giữ đúng kế hoạch.
Bữa cơm gia đình trôi qua ấm cúng. Mẹ gắp cho tôi miếng thịt kho, ba hỏi han chuyện học hành, tôi cười trả lời qua loa cho qua chuyện. Ăn xong, tôi phụ mẹ dọn dẹp rồi chạy lên phòng, mở vở ra học bài như đã hứa.
Tôi cắm cúi làm bài tập Toán, ôn lại mấy công thức Vật lý. Đầu óc dần tập trung, những con số và chữ cái thay thế cho hình bóng của Minh Khải và Tuấn Kiệt. Tôi thấy nhẹ lòng hơn một chút.
Đến gần 9 giờ tối, tôi ngáp dài, định đi đánh răng rửa mặt rồi đi ngủ. Nhưng vừa đứng dậy, tôi nghe tiếng điện thoại rung nhẹ trên bàn. Màn hình sáng lên — một tin nhắn từ số lạ, nhưng tôi nhận ra ngay: là Phan Tuấn Kiệt.
"Ngủ chưa? Có bài toán này anh giải mãi không ra, em giỏi Toán, giúp anh tí được không?"
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Trả lời: "Anh hỏi bài em á? Em có giỏi gì đâu... mà thôi, anh gửi đi ạ." — khiêm tốn nhưng vẫn nhận lời.
Tôi cắn môi, nhắn trả: "Anh hỏi bài em á? Em có giỏi gì đâu... mà thôi, anh gửi đi ạ."
Tin nhắn vừa gửi đi, tôi đã thấy ba chấm hiện lên ngay. Chưa đầy một phút, Phan Tuấn Kiệt gửi đến một tấm ảnh chụp đề Toán — mấy bài tích phân khá phức tạp. Kèm theo đó là dòng tin nhắn:
"Cảm ơn em. Anh giải mãi không ra câu c, nhìn hoa cả mắt."
Tôi nhìn đề, đầu óc bắt đầu lăn bánh. Mấy bài này tôi từng gặp trong sách nâng cao, có hướng giải nhưng cũng không dễ. Tôi lấy giấy nháp ra, bắt đầu tính toán.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vừa giải vừa nhắn tin hỏi lại anh ấy mấy bước — biến thành buổi học nhóm qua tin nhắn.
Tôi cầm bút, bắt đầu giải bài, nhưng được một lúc thì gặp khúc mắc. Thay vì tự mò, tôi chụp lại phần mình đang làm rồi nhắn cho anh ấy:
"Anh ơi, em ra được tới đây rồi, nhưng bước tiếp theo em không biết biến đổi thế nào. Anh xem giúp em với?"
Vài phút sau, Tuấn Kiệt trả lời, kèm một tấm ảnh chụp vở nháp của anh — nét chữ ngay ngắn, rõ ràng, từng bước một. Anh ấy còn ghi chú thêm bằng bút đỏ.
"Chỗ này em thử đặt ẩn phụ xem. Anh cũng mới mò ra hướng này."
Tôi nhìn cách giải của anh, mắt sáng lên. Đúng là cao tay! Tôi gõ nhanh: "À ra vậy! Cảm ơn anh nhiều ạ!" Rồi hai đứa tiếp tục trao đổi qua lại, từ bài này sang bài khác, thỉnh thoảng lại chêm vài câu đùa. Bất ngờ, việc học nhóm qua tin nhắn với Tuấn Kiệt lại vui hơn tôi tưởng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Kết thúc buổi học: "Khuya rồi, em đi ngủ đây. Chúc anh ngủ ngon!" — giữ đúng giờ giấc.
Tôi nhìn đồng hồ — đã hơn 10 giờ tối. Buổi học nhóm qua tin nhắn kéo dài gần một tiếng, nhưng thú thật nó vui hơn tôi tưởng. Tôi nhắn lại:
"Khuya rồi, em đi ngủ đây. Chúc anh ngủ ngon!"
Gửi xong, tôi tắt điện thoại, đặt lên bàn. Một ngày dài với bao nhiêu biến cố — từ cuốn sổ, đến Minh Khải, đến tin nhắn đêm khuya với Tuấn Kiệt. Tôi nằm xuống giường, nhắm mắt lại, lòng tự hỏi không biết ngày mai sẽ mang đến chuyện gì.
Sáng hôm sau, tôi đến trường với tâm trạng khá hơn. Vừa bước vào lớp, Minh Anh đã chạy tới, mặt đầy phấn khích: "Mày! Có tin nóng! Tao nghe nói chiều nay có cuộc họp bất thường của hội học sinh — hình như có liên quan đến vụ Linh Đan và thằng Khải đó!"
BẠN ĐÃ CHỌN
Tròn mắt: "Thiệt hả? Cuộc họp gì vậy? Mày biết chi tiết không?"
"Thiệt hả? Cuộc họp gì vậy? Mày biết chi tiết không?" Tôi kéo tay Minh Anh ngồi xuống bàn, mắt sáng rực tò mò. Minh Anh hạ giọng bí ẩn: "Tao nghe thằng bạn lớp bên nói. Hình như hội học sinh triệu tập cuộc họp khẩn vì có đơn khiếu nại về chuyện... ờm... quấy rối tình cảm trong trường. Mà tao nghi nghi là liên quan tới Linh Đan với thằng Khải đó."
Tim tôi khựng lại. Quấy rối tình cảm? Chuyện này nghiêm trọng hơn tôi nghĩ rồi.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.