Chương 14 / 22

Nhầm rồi! Là hội trưởng chứ không phải tay bóng rổ số một

Vũ Hạ · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Vũ Hạ
Chỉ số ở chương 14
Năng Lượng15/100
Học Lực80/100
Nhân Khí42/100

Mục tiêu

Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.

Quan hệ

Minh Anh
bạn thân
Linh Đan
bí ẩn
Phan Tuấn Kiệt
kính trọng
Dương Minh Khải
khó đoán

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Vũ Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 66

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười gượng: "Tao ổn mà. Chỉ hơi mệt thôi."

Minh Anh nhìn tôi với ánh mắt nửa tin nửa ngờ, nhưng không hỏi thêm. Cô ấy chỉ xoa vai tôi: "Ừ, mệt thì nghỉ tí đi. Có gì cần thì kêu tao."

Tôi gật đầu, cúi xuống tập trung vào bài giảng. Nhưng trong lòng vẫn còn vương vấn cái cảm giác khó tả — vừa nhẹ nhõm, vừa nặng trĩu. Như thể tôi vừa giải quyết xong một chuyện, nhưng lại mở ra một chuyện khác.

Giờ học trôi qua trong sự yên ắng. Đến tiết cuối, tôi ngồi làm bài kiểm tra 15 phút môn Toán, đầu óc cuối cùng cũng chịu tập trung. Khi nộp bài, tôi thấy mình làm khá ổn, lòng có chút an ủi.

Tan học, tôi thu dọn cặp, định về nhà. Nhưng vừa ra đến cổng, tôi nghe tiếng la hét ầm ĩ từ phía sân bóng rổ. Hình như trận giao hữu đang diễn ra sôi nổi.

Học Lực +1Nhân Khí 3

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 67

BẠN ĐÃ CHỌN

Dừng lại một lát, đứng từ xa nhìn vào sân bóng — chỉ một chút thôi.

Tôi dừng lại trước cổng trường, ánh mắt vô tình hướng về phía sân bóng rổ. Tiếng hò reo vang lên từng đợt, xen lẫn tiếng bóng nảy thình thịch trên nền xi măng. Từ xa, tôi có thể thấy những bóng áo xanh đỏ chạy qua chạy lại. Trong đó, có một bóng dáng cao lớn với mái tóc đen hơi rối — Minh Khải đang dẫn bóng, động tác nhanh nhẹn, dứt khoát.

Tôi đứng đó, chỉ một lát thôi. Đủ để thấy hắn bật nhảy lên cao, ném bóng vào rổ một cách đẹp mắt. Tiếng reo hò vỡ òa. Hắn đáp xuống, thở hổn hển, rồi vô tình đưa mắt nhìn về phía cổng trường — nơi tôi đang đứng.

Ánh mắt chúng tôi chạm nhau trong một khoảnh khắc.

Tim tôi khựng lại. Tôi vội vàng quay đi, nhưng đã quá muộn — hắn đã thấy tôi rồi.

Nhân Khí +1Năng Lượng 2
Lượt 68

BẠN ĐÃ CHỌN

Giả vờ như không thấy, nhanh chân bước đi về nhà — không ngoái đầu lại.

Tôi quay phắt người, bước nhanh về phía cổng, mắt nhìn thẳng về con đường trước mặt. Tim tôi đập thình thịch, nhưng tôi cố gắng giữ nhịp thở đều đặn. Không ngoái đầu. Không ngoái đầu.

Tôi bước nhanh hơn, gần như chạy, cho đến khi khuất hẳn góc đường. Lúc đó tôi mới dám thở phào, tựa lưng vào bức tường gạch cũ kỹ, tay ôm ngực.

"Trời ơi... mày đúng là hèn thật đấy Vũ Hạ ạ."

Tôi lắc đầu, rồi tiếp tục lê bước về nhà. Nhưng vừa đến cổng, điện thoại reo lên — tin nhắn từ một số lạ. Tôi mở ra xem, chỉ vỏn vẹn vài chữ:

"Thấy nhóc đứng xem mà không vào. Nhát vậy sao?" — Dương Minh Khải

Tôi đứng hình. Hắn thấy tôi thật rồi.

Nhân Khí 1Năng Lượng 1
Lượt 69

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhắn trả: "Ai thèm xem anh? Em đi ngang qua thôi." — cố chối.

Tôi cắn môi, nhắn trả: "Ai thèm xem anh? Em đi ngang qua thôi."

Gửi đi rồi, tôi vừa thấy hả hê vì đã chối được, vừa lo lắng không biết hắn có tin không. Điện thoại rung ngay lập tức:

"Ờ, đi ngang qua mà đứng đực ra đó tận 5 phút. Học hành vất vả quá hoa mắt rồi hả nhóc?"

Tôi đỏ mặt, tức tối nhìn màn hình. Thằng cha này đúng là khó ưa mà!

Nhân Khí 1Năng Lượng 1
Lượt 70

BẠN ĐÃ CHỌN

Không trả lời nữa, tắt máy, chạy vào nhà — đầu hàng.

Tôi tắt máy, nhét điện thoại vào túi, chạy vội vào nhà như có ma đuổi. Lên tới phòng, tôi đóng sầm cửa lại, nằm vật ra giường, mặt úp vào gối. Tim vẫn đập thình thịch không thôi.

"Trời ơi, sao mình lại yếu đuối thế này chứ? Chỉ một tin nhắn của hắn mà đã đuối lý rồi!"

Tôi trở mình, nhìn lên trần nhà trắng xóa. Những suy nghĩ cứ quay vòng trong đầu — về Minh Khải, về Tuấn Kiệt, về Linh Đan, về cuốn sổ đang nằm trong ngăn kéo. Tôi thở dài, kéo chăn trùm kín đầu.

Một lúc sau, mẹ gõ cửa: "Vũ Hạ! Xuống ăn cơm đi con!"

Tôi ngồi dậy, dụi mắt. Bụng cũng đói thật rồi. Xuống nhà, tôi thấy mẹ đã dọn sẵn mâm cơm nóng hổi. Cả nhà quây quần bên nhau, không khí ấm cúng làm tôi tạm quên đi mọi rắc rối bên ngoài.

Năng Lượng +3
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.