Chương 13 / 22
Nhầm rồi! Là hội trưởng chứ không phải tay bóng rổ số một
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Ôi tôi nghĩ gì mà còn quên cả thủ phạm khiến tôi ê chề như thế này nhỉ. Tôi ngượng ngùng nhận lấy rồi bỏ đi một mạch
Tôi đỏ mặt, đưa tay nhận cuốn sổ một cách vụng về. "Dạ... em cảm ơn anh." Câu nói thốt ra như một cái máy, xong tôi quay phắt người, bước nhanh như chạy trốn khỏi hành lang. Tôi không dám nhìn lại, không dám dừng lại dù chỉ một giây.
Đến khi khuất bóng anh, tôi mới dựa vào tường, thở hổn hển. Cuốn sổ trên tay tôi vẫn còn nguyên, nhưng lòng tôi thì rối như tơ vò.
"Trời ơi... sao mình lại quên mất cuốn sổ này chứ? Đây chính là thứ khiến mình gặp lại anh ấy hôm qua, và cũng là thứ khiến mình thành trò cười!"
Tôi nhìn cuốn sổ, rồi nhìn xung quanh. Hành lang vắng tanh. Giờ này chắc ai cũng xuống căn tin hoặc ra sân thể dục. Tôi do dự một lúc, rồi mở cuốn sổ ra — dù biết có thể không nên.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đang tính mở ra thì tôi chợt ngừng lại, chẳng phải tôi đã nói sẽ tạm gác lại chuyện tình cảm và không cần đến sự hỗ trợ từ cuốn sổ này hay sao. Tôi cất lại nó vào cặp và nghĩ mẩm sẽ cất lại vào tủ ở nhà, sẽ không lôi nó ra thêm lần nào nữa
Tôi khựng lại, ngón tay đặt trên mép sổ. Một giây, hai giây... Rồi tôi thở dài, gấp cuốn sổ lại và nhét vào cặp.
"Không. Mình đã nói sẽ gác lại mà. Không cần đọc, không cần biết. Cứ để mọi chuyện yên ổn vậy đi."
Tôi tự nhủ, rồi quyết định cất cuốn sổ vào tủ ở nhà, không bao giờ động đến nữa. Tôi cần một cuộc sống không drama, không thư tình, không bí ẩn. Chỉ có học và ngủ.
Nhưng vừa định bước xuống cầu thang, tôi nghe tiếng gọi giật từ phía sau:
"Ê! Vũ Hạ!"
Tôi quay lại — là Minh Khải. Hắn đứng ở cuối hành lang, tay cầm một chai nước, trông như vừa tập thể thao xong. Hắn bước tới gần, nhìn tôi với ánh mắt khó đoán:
"Chiều nay có trận giao hữu. Nhóc có đến xem không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi lơ đễnh, tự nhiên nhìn thấy Minh Khải làm tôi lại nhớ đến câu chuyện hồi sáng giữa hắn và Linh Đan. Tôi không nhìn “Em nhiều bài lắm, chắc em sẽ ở lại lớp làm bài thôi. Anh… cố lên nhé”. Câu cuối tôi hơi ngập ngừng, không biết nữa, cảm xúc tôi rối bời lắm. Tự nhiên tôi sợ làm phật lòng và tổn thương hắn, không, tôi vốn dĩ hay để ý cảm xúc của người khác mà
Tôi nhìn xuống đất, tay siết nhẹ quai cặp, giọng hơi lơ đễnh: "Em nhiều bài lắm, chắc em sẽ ở lại lớp làm bài thôi. Anh... cố lên nhé."
Câu cuối tôi nói hơi ngập ngừng. Tôi không biết nữa, cảm xúc trong tôi rối bời lắm. Tự nhiên tôi sợ làm phật lòng hắn, sợ tổn thương hắn — dù tôi đã quyết định dứt khoát. Nhưng tôi vốn là đứa hay để ý cảm xúc của người khác mà, nhất là khi người ta đã bày tỏ tình cảm thật lòng với mình.
Minh Khải nhìn tôi một lúc, rồi khẽ cười — một nụ cười nhẹ, không tà mị như thường ngày: "Ừ. Cảm ơn nhóc." Hắn quay người bước đi, không nói thêm gì.
Tôi đứng đó, nhìn theo bóng hắn khuất dần sau dãy hành lang. Lòng có chút gì đó nặng trĩu.
BẠN ĐÃ CHỌN
Thở dài, quay vào lớp ôn bài — cố gắng xua đuổi mọi suy nghĩ vẩn vơ.
Tôi thở dài, quay vào lớp ngồi xuống bàn học. Mở vở ra, tôi cố gắng đọc lại bài giảng, nhưng chữ nghĩa cứ nhảy múa trước mắt. Tôi lắc đầu, vỗ má mấy cái cho tỉnh: "Tập trung vào! Mày đã hứa rồi mà!"
Tôi cắm cúi làm bài tập suốt giờ ra chơi. Đến khi tiếng trống báo hiệu giờ học tiếp theo vang lên, tôi mới ngẩng đầu lên, thấy lớp đã đông đủ. Minh Anh ngồi cạnh nhìn tôi: "Mày ổn không? Mặt mày như vừa gặp ma á."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười gượng: "Tao ổn mà. Chỉ hơi mệt thôi."
Tôi cười gượng, xua tay: "Tao ổn mà. Chỉ hơi mệt thôi." Minh Anh nhìn tôi dò xét một lúc, nhưng không hỏi thêm, chỉ gật đầu rồi quay sang chuẩn bị sách vở.
Suốt tiết học tiếp theo, tôi cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng mắt cứ lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Bầu trời ngoài kia xanh trong vắt, nắng vàng rực rỡ — một ngày đẹp trời cho một trận bóng rổ. Tôi lại nhớ đến lời mời của Minh Khải, và cả nụ cười nhẹ của hắn lúc nãy.
Tiếng trống tan trường vang lên, kéo tôi về thực tại. Minh Anh thu dọn cặp, hỏi: "Mày về luôn không? Hay ra xem bóng rổ một lát? Tao nghe nói trận này hay lắm!"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.