Chương 11 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Bình tĩnh reply vào bài viết của Hoàng Minh: “Đẹp đôi không? Ghen à? 😜”
Vũ Hạ bấm reply nhanh như chớp, rồi tắt điện thoại, nằm vật ra giường tim đập thình thịch. Một lúc sau, điện thoại rung liên hồi — Lan nhắn: “Mày ơi! Hoàng Minh vừa trả lời: ‘Ồ, tự tin ghê. Nhưng mà đẹp đôi thật. Tao công nhận.’ Cả trường đang sốc tập thể!” Vũ Hạ mở to mắt, không tin nổi. Hoàng Minh — cái tên ác ma bóng rổ — vừa công nhận cô và Phong đẹp đôi?
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhắn ngay cho Phong: “Anh thấy chưa! Hắn công nhận tụi mình đẹp đôi kìa!”
Vũ Hạ gửi tin nhắn đi với nụ cười không thể tắt. Một lúc sau, điện thoại rung — Nguyễn Phong trả lời: “Anh thấy rồi. Mà em reply nhanh thế? Đang rình à?” Kèm theo một sticker mặt cười nhếch mép. Vũ Hạ ôm điện thoại cười khúc khích, lăn qua lăn lại trên giường. Nhưng chưa kịp trả lời thì điện thoại lại rung — lần này là tin nhắn từ số lạ: “Chúc mừng nhóc. Mày chơi hay lắm. — HM” Tim Vũ Hạ nhảy dựng — Hoàng Minh vừa nhắn tin riêng cho cô.
BẠN ĐÃ CHỌN
seen và mặc kệ hắn, nhắn cho phong: "anh về tới nhà chưa, hồi nãy em xin lỗi vì hành động bồng bột quá"
Vũ Hạ seen tin nhắn của Hoàng Minh, tắt máy không thèm trả lời. Cô mở lại khung chat với Nguyễn Phong, ngón tay lưỡng lự trên bàn phím rồi gõ: "Anh về tới nhà chưa? Hồi nãy em xin lỗi vì hành động bồng bột quá..." Tin nhắn vừa gửi đi, tim cô lại đập loạn. Một phút sau, điện thoại rung — Phong trả lời: "Anh về rồi. Hành động nào? Hôn anh à? Anh không thấy bồng bột đâu. Ngủ ngon." Kèm theo một sticker mặt cười nhẹ nhàng. Vũ Hạ ôm điện thoại, cười đến phát điên.
BẠN ĐÃ CHỌN
Gửi một sticker trái tim, rồi tắt điện thoại đi ngủ — lòng hạnh phúc.
Vũ Hạ gửi sticker trái tim, tắt điện thoại, nằm vật ra giường ôm gối cười một mình. Cả căn phòng như sáng bừng lên. Cô nhắm mắt, nhớ lại từng khoảnh khắc — nụ hôn trên trán, cái nắm tay, câu nói “anh cũng bắt đầu thích em rồi đấy” — tim cô lại đập rộn ràng. Bên ngoài, tiếng mẹ gọi với lên: “Ngủ sớm đi con! Mai còn đi học!” Vũ Hạ úp mặt vào gối, cười khúc khích một mình.
Sáng hôm sau, Vũ Hạ đến trường với tâm trạng phơi phới. Vừa bước vào cổng, cô đã thấy một đám đông tụ tập trước bảng tin — ai cũng xì xào bàn tán. Lan chạy tới, mặt tái mét: “Mày ơi! Có người đăng ảnh mày và Phong hôn nhau lên bảng tin trường kìa!”
BẠN ĐÃ CHỌN
Chạy ngay đến bảng tin, xé bức ảnh xuống — mặt đỏ bừng vì tức.
Vũ Hạ chạy như bay đến bảng tin, xé bức ảnh xuống trong tiếng ồ à của đám đông. Mặt cô đỏ bừng, tay run run vì tức. Nhưng vừa xé xong, cô nhìn kỹ bức ảnh — đó không phải cảnh cô hôn Phong tối qua, mà là một bức ảnh chụp từ góc khác, cảnh cô và Phong đang đứng dưới đèn đường, tay nắm tay, rất lãng mạn. Phía góc ảnh có watermark logo của câu lạc bộ nhiếp ảnh trường. Một giọng nói vang lên sau lưng: “Ảnh của CLB đấy. Tao xin phép chụp mà.” Vũ Hạ quay lại — một nam sinh đeo kính, tay cầm máy ảnh, nhìn cô với vẻ áy náy.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.