Chương 10 / 47

Vũ Hạ

Vũ Hạ · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Vũ Hạ
Chỉ số ở chương 10
Năng Lượng30/100
Học Lực70/100
Nhân Khí88/100

Mục tiêu

Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.

Quan hệ

Lan
thân thiết
Hoàng Minh
tò mò
Nguyễn Phong
người yêu

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Vũ Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 46

BẠN ĐÃ CHỌN

“Ôi mẹ em kìa, trốn vào kia đi”

Vũ Hạ hoảng hồn, kéo tay Nguyễn Phong lùi vào bóng tối của bụi cây gần đó. Hai người nép sát vào nhau, tim đập loạn xạ. Qua kẽ lá, cô thấy mẹ mình đang soi đèn pin điện thoại nhìn quanh, miệng lẩm bẩm: “Con nhỏ này, gần 9h tối rồi còn chưa về…” Nguyễn Phong khẽ nghiêng người, thì thầm vào tai Vũ Hạ: “Sao anh lại phải trốn?” Giọng anh pha chút buồn cười.

Nhân Khí 2Năng Lượng 3

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 47

BẠN ĐÃ CHỌN

“Mẹ em chưa thích em có bạn trai đâu, gặp anh với em đi cùng nhau là tiêu đời”

Nguyễn Phong nhìn vẻ mặt hốt hoảng của Vũ Hạ, một tia thích thú lướt qua mắt anh. “Chưa thích có bạn trai à?” Anh thì thầm, khẽ mỉm cười. “Thế mà em vẫn rủ anh về tận nhà cơ đấy.” Anh chưa kịp nói thêm thì tiếng bước chân của mẹ Vũ Hạ lại gần hơn. “Vũ Hạ! Mẹ thấy con rồi nhé! Ra đây ngay!”

Nhân Khí 1Năng Lượng 2
Lượt 48

BẠN ĐÃ CHỌN

Bấm điện thoại, nhanh trí gọi cho Lan — nhờ bạn giả vờ gọi cho mẹ: “Mẹ ơi bạn Lan gọi cho con, bạn ấy bảo con quên sách ở lớp…”

Vũ Hạ mở điện thoại, bấm số Lan, nói vội: "Tao cho mày số mẹ tao, mày gọi bảo tao quên sách ở lớp đi!" Rồi cô tắt máy, quay ra bước khỏi bụi cây. Mẹ cô giật mình khi thấy con gái từ bụi cây bước ra, đang định hỏi thì điện thoại bà reo — một số lạ. "Alo? Dạ, con Lan bạn Vũ Hạ ạ? Dạ, bạn ấy quên sách ở lớp ạ? Dạ, con nhờ bạn ấy cầm về giùm mà quên mất." Mẹ Vũ Hạ nghe máy, mặt dịu lại: "À, vậy à? Ừ, để cô bảo nó." Bà tắt máy, nhìn Vũ Hạ: "Sao con lại trốn trong bụi cây hả?" Vũ Hạ cười gượng, mồ hôi chảy ròng ròng.

Nhân Khí 2Năng Lượng 2
Lượt 49

BẠN ĐÃ CHỌN

“Ôi mẹ ơi tự nhiên con chóng mặt quá, mình vào nhà đi”

Vũ Hạ ôm đầu, mặt nhăn nhó, giọng yếu ớt: “Ôi mẹ ơi tự nhiên con chóng mặt quá, mình vào nhà đi…” Bà mẹ đang định tra hỏi thì thấy mặt con gái tái mét, liền cuống lên: “Trời! Sao thế con? Có phải đói không? Đi học về muộn quá!” Bà vội vàng đỡ tay Vũ Hạ, kéo cô vào nhà, không kịp nhìn quanh. Khi cánh cửa vừa khép lại, từ bụi cây, Nguyễn Phong khẽ thở phào, lặng lẽ bước ra — nhưng trước khi đi, anh nhìn vào khe cửa, nơi bóng dáng nhỏ bé của Vũ Hạ vừa khuất, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười.

Nhân Khí +2Năng Lượng 3
Lượt 50

BẠN ĐÃ CHỌN

Vào phòng, nhắn tin ngay cho Phong: “Anh về tới nhà chưa? Em lo quá!”

Vũ Hạ vừa đóng cửa phòng đã vội mở điện thoại, tay run run nhắn tin cho Nguyễn Phong. Tin nhắn vừa gửi đi, tim cô đập thình thịch chờ hồi âm. Đúng lúc đó, điện thoại rung lên — không phải tin nhắn từ Phong, mà là thông báo từ Facebook: “Hoàng Minh đã tag bạn trong một bài viết.” Kèm theo đó là một tấm ảnh chụp lén từ xa — cảnh cô và Phong nắm tay dưới đèn đường, kèm caption: “Hội trưởng nhà ta cuối cùng cũng biết yêu 😏 #cặpđôitránglệ”

Nhân Khí 2Năng Lượng 5
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.