Chương 9 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
vui và hôn phong cái nữa
Vũ Hạ vui quá, lại nhón chân lần nữa — nhưng lần này Nguyễn Phong đã nhanh hơn. Anh khẽ nghiêng đầu né, tay giữ nhẹ vai cô lại, một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý. “Nè, nói rồi mà — lần sau phải xin phép trước.” Giọng anh vẫn trầm ấm, không hề giận, nhưng Vũ Hạ đỏ bừng cả mặt vì bị bắt quả tang. Anh nhìn cô một lúc, rồi khẽ thở dài, buông tay cô ra: “Thôi, muộn rồi. Để anh đưa em về.” Nhưng trong mắt anh, có một tia gì đó như hứa hẹn — lần sau sẽ không né nữa.
BẠN ĐÃ CHỌN
“Buồn ghê, bạn trai mình làm mình buồn rồi!”
Nguyễn Phong nhìn vẻ mặt phụng phịu của Vũ Hạ, khóe môi khẽ động. Anh không nói gì, chỉ kéo nhẹ tay cô lại gần, rồi bất ngờ cúi xuống — đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô. Một nụ hôn thoảng như gió, nhanh đến nỗi Vũ Hạ không kịp nhận ra chuyện gì đã xảy ra. Anh đứng thẳng dậy, mặt vẫn điềm nhiên như không, nhưng vành tai đã đỏ ửng. “Hết buồn chưa?” Giọng anh khẽ khàng, pha chút ngượng ngùng hiếm thấy. Tim Vũ Hạ như ngừng đập, tay run run chạm lên trán mình.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chưa, và chỉ vào môi
Nguyễn Phong nhìn theo ngón tay Vũ Hạ chỉ vào môi mình, mắt anh tối lại một thoáng. Một nụ cười nhẹ — đầy ẩn ý — nơi khóe môi. Anh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng gỡ tay cô ra khỏi mặt mình, tay vẫn giữ chặt. “Được rồi, về nhà thôi. Muộn rồi.” Giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng có chút gì đó khác lạ trong đó. Anh kéo tay cô bước đi, bỏ lại sau lưng câu trả lời lửng lơ. Nhưng trước khi kịp bước, từ bóng tối phía sau, một tràng vỗ tay chậm rãi vang lên — Hoàng Minh bước ra từ góc tường, mặt đầy vẻ thích thú: “Tình cảm quá nhỉ? Tao còn tưởng hội trưởng nhà ta vô cảm chứ.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Mặt đỏ bừng, kéo tay Nguyễn Phong lôi đi — không thèm đáp lại lời Hoàng Minh.
Vũ Hạ mặt đỏ bừng, kéo tay Nguyễn Phong lôi đi vội vã như đang chạy trốn hỏa hoạn. Bước chân cô gấp gáp, lôi anh qua khỏi góc đường, bỏ lại Hoàng Minh đang đứng đó với nụ cười nửa miệng đầy thích thú. Khi đã khuất bóng, Nguyễn Phong khẽ giật tay lại, nhẹ giọng: “Đi chậm thôi, vấp ngã bây giờ.” Vũ Hạ dừng lại, thở hổn hển, quay sang nhìn anh với đôi mắt vẫn còn đỏ au vì ngượng. Bỗng từ trong cặp cô, điện thoại reo lên — màn hình hiện tên Lan: “Mày ơi! Tao vừa thấy Hoàng Minh đăng story đểu mày trên Facebook!”
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tắt máy, không thèm xem — “Kệ hắn! Ngày mai tính sau!”
Vũ Hạ tắt máy, nhét vào cặp, mặt hầm hầm. “Kệ hắn! Ngày mai tính sau!” Nguyễn Phong nhìn cô, khóe môi khẽ nhếch — một nụ cười hài lòng. “Giỏi. Đi thôi.” Anh nắm tay cô, bước tiếp dưới ánh đèn đường, bỏ lại sau lưng chiếc điện thoại tắt ngúm và cả nụ cười khiêu khích của Hoàng Minh. Nhưng vừa đến đầu ngõ nhà Vũ Hạ, cô chợt thấy một bóng người quen thuộc đang đứng trước cổng — mẹ cô, tay chống nạnh, mặt căng thẳng nhìn đồng hồ.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.