Chương 8 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Không quan tâm đến Hoàng Minh mà nhón chân hôn vào má của Phong
Vũ Hạ không thèm ngoảnh mặt về phía Hoàng Minh. Cô nhón chân, nhanh như một tia chớp, đặt một nụ hôn nhẹ lên má Nguyễn Phong rồi lùi lại ngay, mặt đỏ bừng như trái gấc chín. Nguyễn Phong đứng hình mất ba giây, tay vẫn cầm hộp sữa dâu, mắt mở to ngỡ ngàng. Phía sau, Hoàng Minh ngừng nhai táo, đơ người như tượng. Một khoảng lặng kỳ lạ bao trùm cả con đường. Rồi Nguyễn Phong khẽ đưa tay lên chạm vào má mình, nơi cô vừa hôn, và một nụ cười — thật sự, rõ ràng — nở trên môi anh.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay lại nhìn Hoàng Minh: “thấy thế nào hả người độc thân?”
Hoàng Minh đang đơ như tượng thì nghe câu nói của Vũ Hạ, hắn giật mình, quả táo trên tay suýt rơi. Mặt hắn biến sắc liên tục — từ ngỡ ngàng sang khó chịu, rồi cuối cùng là một nụ cười gượng gạo. “Ồ… hay đấy, thiên tài họ Vũ.” Hắn cắn một miếng táo giòn rụm, nhai chậm rãi, mắt nheo lại. “Nhưng mà này, đừng có tưởng thế là xong nhé. Tao vẫn còn nợ mày một vụ đánh cược.” Hắn ném lõi táo vào thùng rác, xoay người bước đi, nhưng trước khi khuất bóng, hắn nói vọng lại: “Chúc mừng, nhóc. Mày vừa thắng ván đầu đấy.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn Phong: “anh có giận em không ạ”
Nguyễn Phong nhìn Vũ Hạ, đôi mắt lạnh lùng bỗng tan chảy thành một nụ cười nhẹ — lần đầu tiên cô thấy anh cười thật sự, không gượng gạo, không ẩn ý. “Giận?” Anh lắc đầu, giọng trầm ấm. “Anh không giận. Nhưng mà…” Anh cúi xuống, ghé sát tai cô: “Lần sau, nếu muốn hôn anh, xin phép trước nhé.” Nói xong, anh đứng thẳng dậy, vờ như không có chuyện gì, bước tiếp về phía đầu đường. Tim Vũ Hạ nổ tung như pháo hoa.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giả vờ bị run chân: “ huhu anh ơi, em phải bám vào tay anh mới đi được ấy, em bị run chân rồi”
Nguyễn Phong quay lại, nhìn Vũ Hạ đang giả vờ khập khiễng, mắt anh ánh lên vẻ thích thú. “Ồ, run chân thật à?” Anh khoanh tay, nghiêng đầu nhìn cô. “Thế mà vừa nãy còn nhón chân hôn anh rất chuẩn đấy.” Giọng anh pha chút trêu chọc. Vũ Hạ đỏ bừng, nhưng vẫn cố bám tay anh, mặt ngước lên với vẻ đáng thương nhất có thể.
BẠN ĐÃ CHỌN
“Thì hôn là chuyện khác mà. Thế bây giờ anh là bạn trai em rồi đúng không?”
Nguyễn Phong khựng lại, tay anh vẫn để Vũ Hạ bám. Anh nhìn cô thật lâu, ánh mắt sâu thẳm như muốn đọc hết từng suy nghĩ trong đầu cô gái nhỏ đang đỏ bừng dưới ánh đèn đường. Một nụ cười nhẹ nơi khóe môi, anh không trả lời ngay, mà rút tay ra khỏi tay cô — rồi nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, đan những ngón tay mình vào những ngón tay cô. “Ừ.” Một tiếng đơn giản, nhưng làm tim Vũ Hạ vỡ òa. “Nhưng mà…” Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào mắt cô: “Nếu em làm anh buồn, anh sẽ không cười với em nữa đâu.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.