Chương 7 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
“Bao giờ anh về thế ạ, em ở đây chờ”
Nguyễn Phong khựng lại, tay vẫn cầm hộp sữa dâu. Anh quay đầu nhìn Vũ Hạ, đôi mắt lạnh lùng thoáng dao động. “Anh còn một tiếng nữa.” Giọng anh trầm xuống, có chút gì đó như ngập ngừng. “Em về trước đi, tối rồi. Đường xa không an toàn.” Nhưng trong mắt anh, ẩn hiện một tia gì đó như mong chờ câu trả lời khác.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Gật đầu, miễn cưỡng: “Dạ… vậy em về ạ. Mai gặp anh ở trường.”
Nguyễn Phong gật đầu, nhưng trong mắt anh thoáng qua một tia gì đó như tiếc nuối. “Ừ. Về cẩn thận.” Anh đứng đó nhìn theo Vũ Hạ quay lưng bước đi. Cô đi được vài bước, lòng vừa vui vừa tiếc — thì bất ngờ nghe tiếng bước chân chạy vội phía sau. “Vũ Hạ!” Giọng Nguyễn Phong vang lên, cô quay lại — thấy anh đang đứng dưới đèn đường, tay cầm hộp sữa dâu, hơi thở gấp. “Hay là… anh đưa em về.” Anh ngập ngừng, hiếm khi thấy hội trưởng lúng túng. “Trời tối rồi, một mình em không an toàn.”
BẠN ĐÃ CHỌN
“Vâng ạ” rồi chạy tới bám tay anh “anh hiểu tại sao em thích anh chưa”
Vũ Hạ chạy tới, bám nhẹ vào cánh tay Nguyễn Phong. Anh khựng lại, cả người cứng đờ trong một giây. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Vũ Hạ ngước lên, mắt sáng lấp lánh: “Anh hiểu tại sao em thích anh chưa?” Nguyễn Phong im lặng một lúc lâu, rồi khẽ thở ra một hơi như nén cười. “Anh hiểu rồi.” Anh không rút tay ra, chỉ khẽ nói: “Đi thôi, anh đưa em về.” Hai người bước đi trong màn đêm, bóng đổ dài trên vỉa hè. Cả con đường im lặng, chỉ có tiếng tim Vũ Hạ đập loạn.
BẠN ĐÃ CHỌN
“Anh…. nghĩ như thế nào về em”
Nguyễn Phong khựng lại giữa bước chân. Cả con đường vắng lặng, chỉ có tiếng gió đêm thổi nhẹ qua tán cây. Anh quay sang nhìn Vũ Hạ, đôi mắt lạnh lùng bỗng trở nên sâu thẳm lạ thường. Một khoảng lặng kéo dài, tưởng chừng như vô tận. Rồi anh khẽ mở lời, giọng trầm ấm: “Anh nghĩ…” Anh ngừng lại, nhìn lên bầu trời đầy sao: “Em là người đầu tiên dám nhét nhầm thư tình vào ngăn bàn anh. Và cũng là người đầu tiên…” Anh quay sang, khóe môi nhếch nhẹ: “khiến anh muốn đưa về nhà.”
BẠN ĐÃ CHỌN
“Thế ạ? Vậy anh có thích em không?”
Nguyễn Phong khựng lại, tay siết nhẹ hộp sữa dâu. Anh nhìn Vũ Hạ — cô gái nhỏ đang ngước mắt lên, vừa hy vọng vừa run sợ — và một nụ cười thật sự, lần đầu tiên, nở trên môi anh. “Anh nghĩ…” Anh cúi xuống, giọng thì thầm: “Có lẽ anh cũng bắt đầu thích em rồi đấy.” Tim Vũ Hạ như ngừng đập. Cô đứng đó, hai tai ù đi, không biết trời đất gì nữa. Nhưng bỗng từ bóng tối phía sau, một tiếng huýt sáo vang lên — Hoàng Minh đứng tựa gốc cây, tay cầm quả táo, nụ cười nửa miệng: “Ồ, tình cảm ghê. Tao đi ngang qua không cố ý đâu nhé.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.