Chương 6 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngó nghiêng qua vai nữ sinh, cố tìm bóng dáng Nguyễn Phong trong lớp học.
Vũ Hạ rướn cổ, cố nhìn qua vai nữ sinh vào bên trong lớp học. Qua ô cửa kính, cô thoáng thấy bóng dáng quen thuộc — Nguyễn Phong đang cúi xuống bàn, tay cầm bút đỏ chấm bài cho một học sinh nhỏ tuổi. Tim cô lỡ một nhịp. Nhưng nữ sinh trước mặt bỗng bước một bước sang trái, chặn hoàn toàn tầm nhìn của cô. “Em tìm ai?” Giọng nữ sinh lạnh tanh, ánh mắt dò xét đầy cảnh giác.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
“Em tìm anh Phong ạ, em có thứ cần đưa cho anh ý”
Nữ sinh nhướn mày, nhìn Vũ Hạ từ đầu đến chân với ánh mắt dò xét. “Anh Phong? Em là…” Cô ta chưa kịp nói hết câu thì cánh cửa kính lại mở ra — Nguyễn Phong bước ra, tay cầm xấp tài liệu. Anh ngạc nhiên khi thấy Vũ Hạ, mắt hơi mở to. “Vũ Hạ? Em đến đây làm gì?” Giọng anh vẫn điềm tĩnh, nhưng có chút bất ngờ khó giấu. Nữ sinh quay sang nhìn anh, rồi nhìn Vũ Hạ, khóe môi nhếch lên một nụ cười khó hiểu.
BẠN ĐÃ CHỌN
“Anh! Em tới đưa sữa cho anh này!”
Vũ Hạ giơ hộp sữa dâu lên như một lá cờ đầu hàng, nụ cười gượng gạo đến tội nghiệp. Nguyễn Phong nhìn cô, rồi nhìn hộp sữa, khóe môi khẽ động — một thoáng gần như là ý cười. “Cảm ơn em.” Anh bước tới, nhận lấy hộp sữa, ngón tay vô tình chạm nhẹ vào tay cô. “Nhưng mà…” Anh ngừng lại, nghiêng đầu nhìn cô với ánh mắt sâu thẳm: “Sao em biết anh dạy ở đây?” Câu hỏi đơn giản, nhưng lại khiến Vũ Hạ cứng họng.
BẠN ĐÃ CHỌN
“Anh đoán xem!”
Nguyễn Phong nhướn một bên mày, nhìn Vũ Hạ với vẻ thích thú hiếm thấy. Anh cầm hộp sữa dâu lên, xoay xoay trong tay, rồi bất ngờ cúi xuống ghé sát tai cô, giọng thì thầm chỉ đủ hai người nghe: “Để anh đoán… Hoàng Minh nói đúng không?” Vũ Hạ giật bắn, mặt đỏ như trái gấc. Anh đứng thẳng dậy, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ nhẹ. “Không cần trả lời đâu. Anh biết mà.” Anh mở hộp sữa, nhấp một ngụm, rồi nhìn cô: “Dù sao cũng cảm ơn em. Sữa ngon.”
BẠN ĐÃ CHỌN
“Anh không được để anh ấy biết đâu nhé, nếu không anh ấy sẽ lại chọc em mất”
Nguyễn Phong nhướn mày, khóe môi giật giật như sắp cười. “Sợ nó chọc à?” Anh nhấp thêm một ngụm sữa dâu, mắt vẫn nhìn cô. “Được rồi, anh giữ bí mật. Nhưng mà…” Anh ngừng lại, nghiêng đầu: “Có một điều kiện.” Vũ Hạ ngước lên, mắt mở to. “Lần sau muốn gặp anh, cứ đến thẳng. Không cần nhờ ai mách cho đâu.” Câu nói nhẹ bẫng, nhưng tim Vũ Hạ như ngừng đập. Anh cầm hộp sữa, quay người bước vào trung tâm, để lại cô đứng đó với nụ cười không thể tắt.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.