Chương 5 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
“Anh ấy cười với tôi rồi đấy”
Hoàng Minh đang bước đi thì khựng lại như trúng gió. Hắn quay ngoắt đầu, mắt mở to — rồi bật cười, một tràng cười sằng sặc vang dội cả góc sân. “Cái gì? Thằng Phong cười á?” Hắn ôm bụng, khom người xuống. “Trời ơi, mày làm tao sái quai hàm mất. Tao chơi với nó từ lớp 6 chưa bao giờ thấy nó cười ngoài mấy lần cười khẩy đểu.” Hắn đứng thẳng dậy, dụi mắt, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa thích thú. “Được rồi, nếu nó cười với mày thật thì…” Hắn ngừng lại, nheo mắt: “Coi chừng đó, nhóc họ Vũ. Mày vừa làm được cái chuyện mà cả trường không ai làm nổi.”
BẠN ĐÃ CHỌN
“Đến anh còn chưa làm anh ấy cười được còn tôi thì được rồi, chứng tỏ tôi đúng là thiên tài”
Hoàng Minh nghe câu nói của Vũ Hạ, mắt hắn mở to — rồi bỗng nhiên hắn bật cười, một tràng cười sảng khoái đến nỗi phải dựa vào tường. “Thiên tài? Mày bảo mày là thiên tài á?” Hắn lắc đầu, vừa cười vừa nói: “Được rồi, thiên tài họ Vũ. Tao thừa nhận mày có tài.” Hắn ngừng cười, nhìn cô với ánh mắt tò mò hơn trước. “Nhưng mà nè, thiên tài có dám đánh cược với tao không? Nếu mày làm thằng Phong cười lần thứ hai trong vòng một tuần, tao sẽ…” Hắn kéo dài giọng: “…sẽ không bao giờ làm phiền mày nữa. Còn nếu không, mày phải làm một việc cho tao.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười khẩy, khoanh tay: “Tôi không rảnh chơi mấy trò trẻ con này. Tôi về đây.”
Vũ Hạ cười khẩy, khoanh tay nhìn Hoàng Minh như thể hắn vừa đề nghị một trò chơi nhà trẻ. “Tôi không rảnh chơi mấy trò trẻ con này. Tôi về đây.” Cô phủi tay, quay lưng bước thẳng về phía cổng trường. Nhưng vừa đi được vài bước, cô nghe tiếng Hoàng Minh vọng theo: “Ờ, thiên tài thì cứ về đi. Nhưng mà này — tối nay thằng Phong có đi dạy kèm ở trung tâm gần nhà mày đấy. Tao biết vì nó kể với tao trong lúc đánh nhau.” Giọng hắn kéo dài đầy ẩn ý. Vũ Hạ khựng lại.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay ngoắt lại, mắt sáng rực: “Trung tâm nào? Anh nói rõ đi!”
Hoàng Minh nhướn mày, nụ cười đểu cáng nở rộ trên môi. “Ồ, cuối cùng cũng chịu hỏi à?” Hắn chậm rãi đút tay vào túi quần, bước thong thả lại gần. “Trung tâm Anh ngữ Sunflower, đường Nguyễn Trãi. Tối thứ Ba với thứ Năm, 7 giờ đến 9 giờ.” Hắn nghiêng đầu, giọng kéo dài: “Muốn tới ‘tình cờ gặp’ thì cứ tự nhiên. Nhưng mà…” Hắn cúi sát mặt Vũ Hạ, giọng thì thầm: “Đừng nói tao mách cho nhé.” Rồi hắn đứng thẳng dậy, huýt sáo bỏ đi, để lại Vũ Hạ đứng đó với trái tim đập loạn.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
“Biết rồi, chỉ càn được gặp anh ấy là được”
Hoàng Minh nhìn Vũ Hạ với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa thích thú. “Ồ… ra mày máu thế cơ à.” Hắn xuýt xoa, lắc đầu. “Thôi được rồi, chúc mày may mắn, thiên tài họ Vũ.” Hắn quay lưng bỏ đi, tay vẫy vẫy không ngoảnh lại. Vũ Hạ đứng đó, tay siết chặt quai cặp, lòng quyết tâm như lửa đốt.
Tối thứ Ba, 6h45, Vũ Hạ đứng trước trung tâm Anh ngữ Sunflower, tay ôm hộp sữa dâu mới mua. Tim cô đập thình thịch. Đèn đường vàng vọt hắt bóng cô dài lê thê trên vỉa hè. Cô nhìn đồng hồ — còn 15 phút nữa Nguyễn Phong tan lớp. Bỗng cánh cửa kính mở ra, một bóng dáng quen thuộc bước ra — nhưng không phải Nguyễn Phong. Một nữ sinh xinh xắn, mái tóc dài, mặc đồng phục trường bên cạnh, nhìn Vũ Hạ với ánh mắt dò xét.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.