Chương 2 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
"thế anh thấy thế nào, khi biết thư đấy là của anh"
Nguyễn Phong khựng lại, tay cầm bút ngừng hẳn. Một thoáng im lặng kéo dài đến kỳ lạ. Anh ngước lên, ánh mắt lạnh thường ngày bỗng có một tia dao động khó tả. “Anh thấy…” Giọng anh trầm xuống, chậm rãi: “...hơi tiếc.” Anh đặt bút xuống, đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. “Tiếc là em không đưa trực tiếp cho anh. Vì nếu em đưa trực tiếp…” Anh quay lại, khóe môi khẽ nhếch — nụ cười đầu tiên Vũ Hạ thấy ở anh: “...thì anh đã nhận rồi.” Cô đứng hình, mặt nóng bừng như vừa bị úp vào nồi cơm điện.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Thế để em viết lại cái khác cho anh nhé"
Nguyễn Phong khẽ nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng pha chút ấm áp hiếm hoi. “Ừm. Anh chờ.” Anh quay lại bàn làm việc, cầm bút lên nhưng không viết, chỉ nhìn tờ giấy trắng trước mặt. “Nhưng mà…” Anh ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Vũ Hạ: “Trước khi em viết thư mới, anh cần giải quyết vụ của Hoàng Minh đã. Em về lớp đi, đừng ra sân sau chiều nay.” Giọng anh bỗng cứng lại, mang chút uy quyền của một hội trưởng. Vũ Hạ gật đầu, lòng vừa vui vừa lo, bước ra khỏi phòng.
Chiều hôm đó, khi Vũ Hạ đang ngồi học bài trong thư viện, một học sinh lớp 12 chạy vào: “Vũ Hạ! Có anh nào ở sân sau đánh nhau với Hoàng Minh kìa! Hội trưởng Nguyễn Phong với đội trưởng bóng rổ!”
BẠN ĐÃ CHỌN
Chạy lên phòng giám thị báo tin — dùng người lớn để dẹp loạn.
Vũ Hạ chạy như bay lên phòng giám thị ở tầng 2. Cô đập cửa thở hổn hển: “Thầy ơi! Sân sau có đánh nhau ạ! Anh Nguyễn Phong với anh Hoàng Minh ạ!” Thầy giám thị đang uống trà, nghe vậy đặt cốc xuống, vội vã đứng dậy. “Ở đâu? Dẫn thầy đi!” Vũ Hạ dẫn thầy chạy ra sân sau — nhưng khi đến nơi, chỉ thấy Hoàng Minh đang ngồi dựa vào tường, khóe miệng rỉ máu, còn Nguyễn Phong đứng thẳng người, tay áo xắn lên, không một vết xước. Thầy giám thị nhìn cảnh tượng, thở dài: “Lại hai đứa bây nữa à? Lên văn phòng cho thầy!”
BẠN ĐÃ CHỌN
Chạy đến bên Nguyễn Phong, lo lắng hỏi: “Anh có sao không?”
Nguyễn Phong quay sang, đôi mắt lạnh lùng thoáng chút mềm đi khi thấy Vũ Hạ. “Anh không sao.” Anh giơ bàn tay không vết xước lên xoa nhẹ đầu cô, một cử chỉ bất ngờ khiến Vũ Hạ đứng hình. “Nhưng mà này…” Anh cúi xuống, giọng thì thầm chỉ đủ hai người nghe: “Lần sau nếu em viết thư, đừng nhét nhầm nữa nhé.” Mặt Vũ Hạ đỏ bừng. Bên kia, Hoàng Minh phun một búng máu xuống đất, nhếch mép cười khẩy: “Tình tứ ghê. Nhưng thư thì tao vẫn giữ đấy nhé.” Hắn rút phong bì hồng từ túi áo, phe phẩy trong không khí.
BẠN ĐÃ CHỌN
dùng võ để khóa tay hoàng minh lại rồi lây thư
Vũ Hạ hít một hơi thật sâu. Cô nhớ lại mấy động tác võ tự vệ mẹ dạy hồi cấp hai. Bất ngờ lao tới, tay trái chém vào cổ tay Hoàng Minh khiến hắn giật mình, tay phải nhanh như cắt khóa chặt cánh tay hắn ra sau lưng. “Em xin lỗi!” Cô luýnh quýnh luồn tay vào túi áo hắn, mò được phong bì hồng rồi nhảy lùi ra xa, thở dốc. Hoàng Minh sững người, mắt mở to không tin nổi. Nguyễn Phong đứng hình mất ba giây, rồi khóe môi giật giật như sắp bật cười. “Nhóc… mày học võ hồi nào vậy?” Hoàng Minh gằn giọng, mặt đỏ bừng vì ngượng.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.