Chương 3 / 47

Vũ Hạ

Vũ Hạ · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Vũ Hạ
Chỉ số ở chương 3
Năng Lượng48/100
Học Lực70/100
Nhân Khí87/100

Mục tiêu

Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.

Quan hệ

Hoàng Minh
thù địch
Nguyễn Phong
thân thiết

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Vũ Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 11

BẠN ĐÃ CHỌN

“Không phải việc của anh” rồi chạy qua đỡ hội trưởng dậy

Vũ Hạ lườm Hoàng Minh một cái sắc lẻm: “Không phải việc của anh!” Rồi cô quay sang đỡ Nguyễn Phong dậy. Tay cô nắm lấy cánh tay rắn chắc của anh, cảm nhận hơi ấm truyền qua lớp áo đồng phục. Nguyễn Phong hơi bất ngờ, nhưng không rụt tay về. “Cảm ơn em.” Anh nói khẽ, đứng thẳng dậy, phủi nhẹ bụi trên vai. Hoàng Minh đứng phía sau, mắt híp lại nhìn cả hai, tay siết chặt thành nắm đấm. “Được rồi… nhóc họ Vũ. Nhóc nhớ mặt tao đấy.” Hắn quay lưng bỏ đi, bước chân nặng nề.

Nhân Khí +2Năng Lượng +2
Lượt 12

BẠN ĐÃ CHỌN

Đưa phong bì hồng cho Nguyễn Phong, ngập ngừng: “Cái này… em viết lại cho anh sau nhé. Bây giờ em xấu hổ quá.”

Nguyễn Phong nhìn phong bì hồng Vũ Hạ đưa, một thoáng ngỡ ngàng lướt qua mắt anh. Anh không nhận ngay, chỉ nhìn cô — mái tóc hơi rối, gương mặt đỏ bừng vì ngượng — rồi bất ngờ khẽ cười. Một nụ cười nhẹ đến nỗi tưởng như chỉ là ảo giác. “Em giữ nó đi.” Anh đẩy nhẹ tay cô lại. “Hôm nay em đã dũng cảm lắm rồi. Lá thư này…” Anh ngừng lại một nhịp: “Hãy viết lại khi em thực sự sẵn sàng. Anh không đi đâu cả.” Tim Vũ Hạ như ngừng đập. Cô đứng đó, tay ôm phong bì, không biết nên khóc hay nên cười.

Nhân Khí +5Năng Lượng +3
Lượt 13

BẠN ĐÃ CHỌN

“Em thích anh lắm ấy, em viết lại anh nhớ đọc nha”

Nguyễn Phong khựng lại, đôi mắt lạnh lùng mở to bất ngờ. Một thoáng đỏ ửng hiếm hoi len lên vành tai anh. Anh không trả lời ngay, chỉ nhìn Vũ Hạ — cô gái nhỏ mặt đỏ như trái gấc, tay ôm phong bì run run — rồi khẽ gật đầu. “Ừ. Anh sẽ đọc.” Giọng anh trầm ấm, có chút gì đó như nén cười. “Nhưng lần này nhét đúng ngăn bàn anh nhé. Ngăn bàn anh có dán tên.” Anh chỉ tay về phía dãy nhà C. Tim Vũ Hạ nảy lên như trống trận. Cô gật đầu lia lịa, quay lưng định chạy đi — thì bất ngờ đâm sầm vào một người vừa bước ra từ góc hành lang. Tiếng “bịch” vang lên, sách vở rơi lộp bộp.

Nhân Khí +2Năng Lượng 3
Lượt 14

BẠN ĐÃ CHỌN

Luống cuống cúi nhặt sách giúp người kia, không kịp nhìn mặt.

Vũ Hạ cuống quýt cúi xuống nhặt sách, miệng lắp bắp: “Em xin lỗi! Em xin lỗi ạ!” Tay cô vơ vội mấy cuốn sách rơi lả tả trên nền gạch. Khi ngước lên đưa lại, cô chết đứng — người đối diện không ai khác chính là Hoàng Minh. Mặt hắn đen như đáy nồi, tay siết chặt quyển sách vừa được trả lại. “Nhóc…” Giọng hắn rít qua kẽ răng. “Cả ngày hôm nay nhóc chỉ biết đâm đầu vào tao đúng không?” Phía sau, Nguyễn Phong bước tới, đứng chắn trước Vũ Hạ, ánh mắt lạnh băng.

Nhân Khí 2Năng Lượng 2

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 15

BẠN ĐÃ CHỌN

“Anh lại làm sao, muốn tôi quật thêm cái nữa à”

Hoàng Minh trợn mắt, máu trong người như sôi lên vì câu nói của Vũ Hạ. Hắn bước lên một bước, nhưng Nguyễn Phong đã nhanh hơn — một tay giữ vai hắn, tay kia đẩy Vũ Hạ ra sau lưng mình. “Đủ rồi Minh. Còn làm lớn chuyện nữa thì lên văn phòng gặp thầy giám thị luôn.” Hoàng Minh nghiến răng, mắt hằn tia máu nhìn Vũ Hạ qua vai Nguyễn Phong. “Nhóc họ Vũ… mày có giỏi thì trốn sau lưng thằng Phong suốt đời đi.” Hắn nhặt nốt cuốn sách cuối, phủi bụi rồi bỏ đi, bước chân nặng trịch. Nguyễn Phong quay sang, nhẹ giọng: “Em có sao không?”

Nhân Khí +2Năng Lượng 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.