Chương 28 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
"Anh thông cảm, em bị nghiện hôn"
Nguyễn Phong sững người, mắt mở to, rồi bật cười — một tràng cười nhẹ nhàng nhưng đầy bất ngờ. Anh lắc đầu, tay vẫn giữ khoảng cách, nhìn Vũ Hạ với ánh mắt vừa thích thú vừa bất lực: "Em nói cái gì thế? Nghiện hôn?" Vũ Hạ mặt đỏ như gấc, ôm mặt gục xuống bàn, không dám ngước lên nữa: "Em xin lỗi! Em nói linh tinh đấy! Anh bỏ qua đi!" Nhưng tai cô vẫn nghe thấy tiếng anh cười khẽ phía trên, ấm áp đến lạ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chôn mặt vào tay, lẩm bẩm: "Chết em rồi… em vừa nói cái gì thế này…"
Nguyễn Phong vẫn cười, nhưng giọng dịu lại: "Không sao, anh thấy em dễ thương." Anh cầm bút lên, gõ nhẹ vào vở: "Thôi, học tiếp đi. Mai thi Văn rồi đấy." Vũ Hạ lén ngước lên, thấy anh đã mở lại sách, dáng vẻ bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra. Cô thở phào, cố gắng trấn tĩnh, cầm bút lên.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn anh, khẽ hỏi: "Anh không chê em kỳ cục chứ?"
Nguyễn Phong đặt bút xuống, quay sang nhìn Vũ Hạ một lúc lâu, ánh mắt dịu dàng đến lạ. Anh khẽ lắc đầu: "Không chê. Anh thấy em đáng yêu nhất trường đấy." Vũ Hạ nghe tim mình như ngừng đập, hai má nóng ran. Cô cúi gằm mặt xuống vở, nhưng khóe môi đã nở một nụ cười không thể giấu. Căn phòng nhỏ chìm trong khoảnh khắc ngọt ngào, chỉ có tiếng gió thổi nhẹ qua kẽ cửa sổ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi đầu viết lia lịa vào vở, vừa viết vừa cười một mình: "Cảm ơn anh… em sẽ cố học thật giỏi!"
Vũ Hạ cúi đầu viết lia lịa vào vở, nét chữ nguệch ngoạc vì vừa viết vừa cười. Nguyễn Phong nhìn cô, lắc đầu nhưng khóe môi vẫn giữ nụ cười. Anh cầm bút, chỉ vào một đoạn trong sách: "Chỗ này em ghi sai rồi. Nam Cao viết là 'hắn vừa đi vừa chửi', không phải 'hắn vừa đi vừa hát'." Vũ Hạ nhìn lại vở, mặt đỏ bừng, vội vàng sửa.
BẠN ĐÃ CHỌN
Gãi đầu cười trừ: "Tại em đang nghĩ đến anh nên viết nhầm ấy mà!"
Nguyễn Phong nhướn mày nhìn cô, tay vẫn cầm bút, giọng pha chút trêu chọc: "Thế anh là nguyên nhân làm em viết sai chính tả Nam Cao à?" Vũ Hạ gật đầu lia lịa, mặt tỉnh bơ: "Ừ! Tại anh đẹp trai quá, làm em loạn hết cả chữ nghĩa!" Anh bật cười, lắc đầu, nhưng trong mắt ánh lên sự cưng chiều. Anh gõ nhẹ bút lên vở cô: "Thế thì em phải tập trung hơn, không thì mai thi Văn xem mặt mẹ em thế nào."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.