Chương 33 / 47

Vũ Hạ

Vũ Hạ · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Vũ Hạ
Chỉ số ở chương 33
Năng Lượng70/100
Học Lực90/100
Nhân Khí97/100

Mục tiêu

Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.

Quan hệ

Lan
thân thiết
Hoàng Minh
hòa hoãn
Mẹ Vũ Hạ
mẹ-con
Nguyễn Phong
người yêu
Chú của Nguyễn Phong
dè dặt

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Vũ Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 161

BẠN ĐÃ CHỌN

"Tại sao lại có chuyện không xứng, người tao yêu bây giờ trước sau như một"

Giọng nói quen thuộc của Nguyễn Phong vọng ra từ trong thư phòng — lạnh lùng và kiên quyết. Vũ Hạ đứng cứng người ngoài cửa, tay vẫn đặt trên nắm đấm, tim đập thình thịch. Một giọng nam khác, già dặn hơn, thở dài: "Mày còn trẻ, mày không hiểu. Học thức, gia thế — nó có bằng em gái mày không?" Phong trả lời ngay: "Chú đừng nói thế. Con bé chăm chỉ, hiền lành, lại vừa thi được 8.5 Văn. Người tao yêu, trước sau như một." Vũ Hạ nghe tim mình như vỡ tan rồi lại lành — anh bênh cô. Nhưng người đàn ông kia là ai?

Nhân Khí 2Năng Lượng 2
Lượt 162

BẠN ĐÃ CHỌN

Vẫn đứng ngoài, gõ cửa nhẹ hai tiếng, để Phong ra mở và đối mặt với tình huống này.

Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên, giọng nói bên trong im bặt. Vài giây sau, cánh cửa mở ra — Nguyễn Phong đứng đó, thoáng ngạc nhiên khi thấy Vũ Hạ, nhưng nhanh chóng dịu lại. Anh khẽ nghiêng đầu, thì thầm: "Em đến rồi à?" Rồi quay vào trong, nói với người đàn ông đang ngồi trên ghế: "Chú, đây là bạn học của cháu." Người đàn ông độ ngoài bốn mươi, đeo kính gọng vàng, nhìn Vũ Hạ từ đầu đến chân với ánh mắt dò xét.

Nhân Khí +1Năng Lượng +1
Lượt 163

BẠN ĐÃ CHỌN

Chỉ mỉm cười, gật đầu chào, rồi quay sang Phong: "Em vừa lấy điểm xong. 8.5 như em hứa." — cố tình nói để người kia nghe.

Nguyễn Phong thoáng sững lại, rồi khóe môi anh khẽ cong lên — một nụ cười hài lòng. Anh quay sang người đàn ông, giọng bình thản nhưng có chút tự hào: "Chú thấy chưa, cháu nói rồi." Người đàn ông đeo kính gọng vàng nhướn mày, nhìn Vũ Hạ một lần nữa, lần này ánh mắt có phần dịu lại. Ông ta khẽ gật đầu, không nói gì, chỉ đứng dậy: "Thôi, chú về. Mày nghĩ kỹ đi." Nói rồi ông ta bước ra cửa, lướt qua Vũ Hạ không một lời.

Nhân Khí +1Năng Lượng +1
Lượt 164

BẠN ĐÃ CHỌN

Đợi ông ta đi khuất, thở phào nhìn Phong: "Anh ơi… người đó là ai vậy? Sao lại nói em không xứng với anh?"

Nguyễn Phong nhìn theo bóng người đàn ông khuất sau cánh cửa, rồi quay sang Vũ Hạ, ánh mắt có chút phức tạp. Anh kéo cô ngồi xuống ghế, giọng trầm: "Đó là chú của anh. Chú ấy lo cho anh chuyện học hành, thi cử — nên hơi khó tính." Anh cầm tay cô, siết nhẹ: "Nhưng em đừng để bụng. Chuyện xứng hay không, anh tự biết." Vũ Hạ nhìn vào mắt anh, thấy sự kiên định, lòng cô ấm áp lạ thường.

Nhân Khí 1Năng Lượng +1
Lượt 165

BẠN ĐÃ CHỌN

Bỗng nhớ ra, giơ vở lên: "Thôi! Em được 8.5 này! Anh hứa thưởng kem mà! Đi ăn kem đi anh!"

Nguyễn Phong bật cười trước sự thay đổi tâm trạng chóng mặt của cô. Anh lắc đầu, giọng đầy cưng chiều: "Được rồi, đi ăn kem. Nhưng phải về trước 6h đấy, mẹ em dặn rồi mà." Anh đứng dậy, với tay lấy áo khoác, rồi quay lại nhìn cô: "Mà em muốn ăn kem gì? Kem sữa dâu hay kem chocolate?" Vũ Hạ cười tươi như hoa, tay vẫn ôm chặt cuốn vở — cảm giác như mọi chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Nhân Khí +2Năng Lượng +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.