Chương 34 / 47

Vũ Hạ

Vũ Hạ · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Vũ Hạ
Chỉ số ở chương 34
Năng Lượng71/100
Học Lực90/100
Nhân Khí97/100

Mục tiêu

Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.

Quan hệ

Lan
thân thiết
Hoàng Minh
hòa hoãn
Mẹ Vũ Hạ
mẹ-con
Nguyễn Phong
người yêu
Chú của Nguyễn Phong
dè dặt

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Vũ Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 166

BẠN ĐÃ CHỌN

Bỗng nhiên ngập ngừng: "Anh ơi… hay tụi mình mua kem mang về nhà ăn? Em sợ mẹ em thấy tụi mình đi cùng nhau."

Nguyễn Phong nhìn cô một lúc, ánh mắt thoáng chút bất ngờ rồi dịu lại. Anh khẽ gật đầu: "Ừm, cũng được. Anh hiểu." Anh không hỏi thêm, chỉ khoác áo rồi mở cửa: "Đi thôi, mua kem mang về. Nhưng mà này —" anh quay lại, nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nhẹ nhưng đầy kiên định: "Anh không ngại người ta thấy tụi mình đâu. Anh chỉ sợ em không thoải mái thôi."

Nhân Khí +1Năng Lượng +1
Lượt 167

BẠN ĐÃ CHỌN

"em cũng đâu có ngại khi đi cùng anh"

Nguyễn Phong khựng lại, nhìn Vũ Hạ với ánh mắt dịu dàng đến lạ. Anh khẽ cười, tay xoa nhẹ đầu cô: "Thế thì đi ăn kem thôi. Quán đầu phố, kem sữa dâu cho em, kem chocolate cho anh." Vũ Hạ gật đầu, lòng nhẹ bẫng. Cô khoác tay anh, cùng bước ra khỏi thư phòng. Nắng chiều vàng rực rỡ, gió nhẹ thổi qua tóc hai người. Cô nghĩ thầm: "Giá mà thời gian ngừng lại ở khoảnh khắc này."

Nhân Khí +1Năng Lượng +1
Lượt 168

BẠN ĐÃ CHỌN

Đi chậm lại, ngước nhìn anh hỏi: "Anh ơi… sau này tụi mình có hay đi ăn kem thế này không?"

Nguyễn Phong dừng bước, quay sang nhìn Vũ Hạ, ánh mắt anh trở nên sâu lắng. Anh không trả lời ngay, mà đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc bay lòa xòa trên trán cô. Giọng anh trầm ấm, như một lời hứa: "Sau này, bất cứ khi nào em muốn, anh đều sẽ dẫn em đi ăn kem. Không chỉ kem — mà còn nhiều thứ khác nữa. Chỉ cần em muốn." Vũ Hạ nghe tim mình lỡ nhịp, cô cúi mặt, mỉm cười hạnh phúc, tay siết nhẹ tay anh.

Năng Lượng +1
Lượt 169

BẠN ĐÃ CHỌN

Im lặng, chỉ nắm chặt tay anh hơn, bước tiếp trong hạnh phúc lặng lẽ.

Vũ Hạ im lặng, chỉ siết nhẹ tay anh, bước từng bước chậm rãi bên cạnh Nguyễn Phong. Nắng chiều vàng nhạt trải dài trên con phố nhỏ, tiếng ve kêu râm ran, mùi kem sữa dâu thoang thoảng từ quán đầu ngõ. Cô cảm thấy lòng mình bình yên đến lạ — như thể mọi lo lắng về chú của anh, về mẹ, về điểm số đều tan biến. Chỉ còn lại khoảnh khắc này, nơi tay cô nằm gọn trong tay anh.

Đến quán kem nhỏ, Phong mở cửa, kéo cô vào bên trong. Nhưng vừa bước vào, Vũ Hạ chợt thấy một nữ sinh quen thuộc đang ngồi ở bàn cuối — mái tóc dài, đeo kính trắng — chính là cô bạn lớp bên cạnh. Nữ sinh ấy nhìn thấy họ, ánh mắt thoáng ngỡ ngàng rồi nở nụ cười bí ẩn.

Nhân Khí 1Năng Lượng 1
Lượt 170

BẠN ĐÃ CHỌN

Gật đầu chào nữ sinh một cách tự nhiên, rồi cùng Phong đi gọi kem như không có chuyện gì.

Vũ Hạ gật đầu chào nữ sinh kia một cách tự nhiên nhất có thể, rồi kéo Phong lên quầy gọi kem. Cô cố tỏ ra bình thản, nhưng trong lòng hơi lo — không biết bạn kia có thấy gì không. Nguyễn Phong gọi một kem sữa dâu cho cô, một kem chocolate cho mình, rồi quay lại tìm bàn. Không may, quán kem khá đông, chỉ còn đúng một bàn trống — ngay cạnh bàn của nữ sinh kia. Cô ta nhìn họ, mỉm cười: "Hai người ngồi đây đi, có chỗ trống mà."

Nhân Khí 1Năng Lượng 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.