Chương 36 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Đứng lại, nhìn anh thêm một lần, rồi mới chịu quay lưng chạy — lòng vấn vương không rời.
Vũ Hạ đứng lại, nhìn Nguyễn Phong thêm một lần. Ánh mắt anh dịu dàng, nụ cười vẫn còn trên môi. Cô muốn nói thêm điều gì đó, nhưng thời gian không cho phép. Cuối cùng, cô chỉ mỉm cười, quay lưng chạy vội về nhà. Trên đường chạy, lòng cô vẫn còn nguyên cảm giác ấm áp, như thể cả thế giới này chỉ thuộc về hai người. Đến cổng nhà, cô kịp thở hổn hển, nhìn đồng hồ — 6h kém 10. Vừa kịp.
BẠN ĐÃ CHỌN
Vào bếp phụ mẹ dọn cơm, vừa làm vừa kể chuyện thi cử, nhưng giấu chuyện gặp Phong.
Vũ Hạ xắn tay áo vào bếp, giọng tươi rói: "Mẹ ơi, con phụ mẹ dọn cơm nè!" Mẹ cô đang bưng nồi canh ra, liếc nhìn cô: "Thi tốt nên vui ha? 8.5 Văn, con gái mẹ giỏi quá!" Vũ Hạ cười toe, vừa xếp bát đũa vừa kể lể: "Đề Văn năm nay dễ lắm mẹ, con làm hết trang giấy luôn! Mà cô giáo bảo con viết cảm xúc tốt, nên cho điểm cao..." Cô kể vanh vách, nhưng trong đầu vẫn văng vẳng câu nói của Phong: "Chỉ có em thôi." Mẹ cô gắp cho cô miếng thịt kho, ánh mắt tinh tường: "Con có chuyện gì vui hơn cả điểm 10 không đấy?"
BẠN ĐÃ CHỌN
"chắc là, được anh phong khen"
Mẹ Vũ Hạ ngừng đũa, nhìn cô với ánh mắt sắc như dao cau. Bà đặt bát cơm xuống, giọng bình thản nhưng đầy uy lực: "Anh Phong nào?" Vũ Hạ cứng người, tay run run gắp miếng thịt rơi xuống bàn. Cô cúi gằm mặt, giọng lí nhí: "Dạ… bạn học cùng trường ạ. Anh ấy học trên con một lớp, thủ khoa đầu vào…" Mẹ cô im lặng một lúc lâu, không khí trong bếp như đặc quánh lại. Bà thở dài, gắp miếng thịt bỏ vào bát cô: "Ăn đi. Tối nay mẹ có chuyện muốn nói với con."
BẠN ĐÃ CHỌN
ơ mẹ vũ hạ biết phong vs nó yêu nhau mà
Mẹ Vũ Hạ đặt đũa xuống, nhìn cô với ánh mắt dò xét. Bà thở dài: "Mẹ biết chứ. Mẹ không phải người mù, con gái mẹ thay đổi ra sao mẹ nhìn là biết." Vũ Hạ sững người, mặt tái đi rồi đỏ bừng. Mẹ cô lắc đầu, giọng có phần mệt mỏi: "Mẹ không cấm, nhưng mẹ đã nói rồi — 8 điểm Văn. Con đạt được, nên mẹ không nói gì. Nhưng mẹ muốn gặp thằng bé." Vũ Hạ nghe tim mình đập thình thịch, tay bấu chặt bát cơm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngước lên, mắt sáng rỡ: "Thật ạ?! Mẹ đồng ý cho tụi con yêu nhau rồi hả mẹ?"
Mẹ Vũ Hạ nhìn ánh mắt sáng rỡ của con gái, khẽ thở dài nhưng khóe môi không giấu được nụ cười. Bà gắp thêm miếng thịt bỏ vào bát cô: "Mẹ chưa nói là đồng ý. Mẹ nói là muốn gặp thằng bé đã." Vũ Hạ hơi xẹp xuống nhưng vẫn cười tươi: "Dạ… vậy mẹ muốn gặp anh ấy khi nào ạ?" Mẹ cô nhướn mày: "Cuối tuần này, chủ nhật. Mời thằng bé qua nhà ăn cơm trưa. Mẹ muốn xem nó là người thế nào." Vũ Hạ nuốt nước bọt, lòng vừa mừng vừa lo — Phong mà gặp mẹ cô, không biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.