Chương 37 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
tua đến cuối tuần
Chủ nhật đến nhanh như một cơn gió. Vũ Hạ đứng trước gương đến lần thứ bảy, chỉnh qua chỉnh lại chiếc áo sơ mi trắng — mẹ bảo mặc lịch sự một chút. Cô hồi hộp đến nỗi suýt đánh rơi điện thoại khi nghe tiếng chuông cửa. Mẹ cô đang trong bếp, vọng ra: "Ra mở cửa đi con!" Tim Vũ Hạ đập như trống trận, tay cô run run đặt lên nắm cửa — cánh cửa vừa mở ra, Nguyễn Phong đứng đó, tay cầm một hộp bánh, nụ cười dịu dàng nhưng thoáng chút căng thẳng. Anh thì thầm: "Anh đến rồi đây."
BẠN ĐÃ CHỌN
Mở cửa thật to, cố giọng tự nhiên: "Mẹ ơi! Bạn con đến rồi!" — rồi quay sang nháy mắt với Phong.
Nguyễn Phong nhận được cái nháy mắt của Vũ Hạ, khẽ gật đầu rồi bước vào nhà. Anh cúi đầu chào mẹ Vũ Hạ đang từ bếp đi ra, tay lau vào tạp dề: "Cháu chào cô ạ. Cháu là Nguyễn Phong, bạn học của Vũ Hạ." Mẹ cô nhìn anh từ đầu đến chân, ánh mắt dò xét nhưng không lạnh lùng: "Ừm, vào ngồi đi. Cháu mang gì mà lịch sự thế?" Phong đưa hộp bánh: "Dạ, cháu ghé tiệm bánh đầu phố mua biếu cô ạ. Nghe Vũ Hạ nói cô thích bánh đậu xanh." Mẹ Vũ Hạ thoáng ngạc nhiên, khóe môi khẽ cong.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi xuống cạnh Phong, thì thầm: "Anh biết mẹ em thích bánh đậu xanh à? Giỏi quá!" — mắt sáng rỡ.
Nguyễn Phong nghiêng đầu, thì thầm đáp lại: "Anh hỏi Lan đấy. Phải biết địch trước khi ra trận chứ." Vũ Hạ bật cười, định nói thêm thì mẹ cô từ bếp bưng mâm cơm ra, đặt lên bàn với tiếng "cốp" nhẹ. Bà nhìn hai đứa đang thì thầm, nhướn mày: "Hai đứa nói chuyện gì mà vui thế? Ra ăn cơm đi." Phong nhanh nhẹn đứng dậy, kéo ghế cho mẹ Vũ Hạ: "Cô ngồi ạ. Để cháu giúp cô dọn bát." Mẹ Vũ Hạ nhìn anh, ánh mắt thoáng hài lòng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lén đá chân Phong dưới gầm bàn để trấn an anh, rồi gắp thức ăn cho mẹ trước.
Vũ Hạ lén đá nhẹ chân Phong dưới gầm bàn, rồi nhanh tay gắp một miếng thịt kho bỏ vào bát mẹ: "Mẹ ăn đi ạ, mẹ nấu ngon quá!" Mẹ cô nhìn cô, ánh mắt thoáng ý cười nhưng không nói gì. Phong nhận được tín hiệu, khẽ mỉm cười, rồi tự nhiên hơn: "Cô nấu ngon thật đấy ạ. Cháu ăn ở căn tin trường hoài, lâu lâu được ăn cơm nhà thế này thích quá." Mẹ Vũ Hạ nhướn mày: "Thế à? Cháu ở trọ à?" Không khí bắt đầu cởi mở hơn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi đầu ăn cơm, để mặc mẹ và Phong tự nhiên nói chuyện — lòng vui như mở cờ.
Vũ Hạ cúi đầu ăn cơm, nhưng tai cô dỏng lên nghe từng lời mẹ và Phong nói chuyện. Mẹ cô hỏi chuyện học hành, Phong trả lời trôi chảy, khiêm tốn. Mẹ hỏi về gia đình, Phong kể về chú, về việc anh tự lo cho bản thân. Vũ Hạ thấy mẹ cô gật gù, khóe môi có chút hài lòng. Bỗng mẹ cô nhìn thẳng vào Phong, hỏi một câu xanh rờn: "Thế cháu có dự định gì cho tương lai không? Sau này định theo ngành gì?" Vũ Hạ suýt sặc cơm.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.