Chương 38 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Phong đưa giấy cho Vũ Hạ, bạn không mở lời xen vào lúc mẹ với anh đang nói chuyện
Vũ Hạ nhận tờ giấy Phong lén đưa dưới gầm bàn, mở ra xem — nét chữ thẳng tắp: "Đừng lo, anh lo được." Cô cắn môi, gập tờ giấy lại, giấu vào lòng bàn tay. Trên bàn, mẹ cô vẫn đang đợi câu trả lời của Phong. Anh ngồi thẳng lưng, giọng điềm tĩnh: "Dạ, cháu dự định thi vào Y khoa trường Đại học Y Hà Nội. Cháu muốn làm bác sĩ." Mẹ Vũ Hạ khựng lại một chút, ánh mắt thoáng ngỡ ngàng rồi gật gù: "Y khoa? Cũng được đấy. Nhưng đường dài lắm, cháu có chắc không?" Phong mỉm cười, kiên định: "Cháu chắc ạ."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi đầu ăn cơm, lén mỉm cười — tự hào về anh đến nghẹn lòng.
Vũ Hạ cúi gằm mặt xuống bát cơm, nhưng khóe môi không giấu được nụ cười. Lòng cô dâng lên một niềm tự hào lạ lùng — anh ấy nói về tương lai rõ ràng, kiên định, không chút do dự. Cô múc một thìa canh bỏ vào miệng, vị ngọt tan ra, nhưng trong lòng còn ngọt hơn gấp trăm lần. Trên bàn, mẹ cô vẫn tiếp tục hỏi Phong về chuyện học hành, nhưng giọng bà đã bớt căng thẳng hơn trước.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bỗng nhận ra mẹ mình đã gắp thức ăn bỏ vào bát Phong — một dấu hiệu rất tốt — cô mỉm cười, lòng nhẹ nhõm.
Vũ Hạ nhìn thấy mẹ mình gắp một miếng cá bỏ vào bát Phong, tim cô như nhảy múa. Mẹ mà gắp thức ăn cho người lạ — đó là dấu hiệu bà đã "chấp nhận" người đó. Cô cúi đầu, cố giấu nụ cười không kịp, nhưng hai má đã ửng hồng. Phong nhận được miếng cá, lễ phép cảm ơn rồi ăn ngon lành. Mẹ cô nhìn anh, khẽ gật đầu, rồi quay sang Vũ Hạ: "Con ăn đi, sao cứ nhìn người ta hoài thế?" Vũ Hạ giật mình, vội vàng cúi xuống bát, mặt đỏ như gấc.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cúi gằm mặt ăn cơm, nhưng dưới gầm bàn, chân cô khẽ đá nhẹ vào chân Phong — một cú đá mừng rỡ.
Cú đá nhẹ dưới gầm bàn khiến Nguyễn Phong khựng lại một nhịp, nhưng anh vẫn giữ nụ cười tự nhiên, tiếp tục ăn miếng cá mẹ Vũ Hạ gắp. Bữa cơm trôi qua trong không khí ấm áp lạ thường. Mẹ cô hỏi thêm vài chuyện linh tinh về trường lớp, rồi gật gù: "Thôi, ăn xong rồi thì hai đứa ra phòng khách ngồi chơi đi. Để mẹ dọn." Vũ Hạ mừng rỡ, kéo tay Phong ra ghế sofa. Cô thì thầm: "Anh thấy chưa? Mẹ em thích anh rồi!" Phong cười khẽ: "Nhờ em gắp thức ăn cho mẹ trước đấy."
BẠN ĐÃ CHỌN
"thôi cô với em ra ngoài trước ạ, để cháu"
Nguyễn Phong đứng dậy, nhẹ nhàng ngăn mẹ Vũ Hạ: "Cô để cháu dọn ạ. Cô với em ra ngoài nghỉ đi." Mẹ Vũ Hạ nhướn mày, nhìn anh một lúc rồi gật đầu: "Ừm, vậy để cháu. Cô ra ngoài uống nước." Bà bỏ tạp dề xuống, đi ra phòng khách, để lại Vũ Hạ đứng ngây người trong bếp với Phong. Cô nhìn anh xắn tay áo, bưng chồng bát ra bồn rửa, lòng vừa ngạc nhiên vừa thích thú. Phong quay lại, cười: "Em ra ngoài với mẹ đi, để anh lo. Con trai phải biết làm mấy việc này chứ."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.