Chương 47 / 47

Vũ Hạ

Vũ Hạ · Học đường

Xem chỉ số nhân vật
Vũ Hạ
Chỉ số ở chương 47
Năng Lượng46/100
Học Lực95/100
Nhân Khí86/100

Mục tiêu

Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.

Quan hệ

Lan
thân thiết
Dì Hà
chưa rõ
Anh Tuấn
vui vẻ
Hoàng Minh
hòa hoãn
Mẹ Vũ Hạ
thân thiết
Nguyễn Phong
người yêu
Chú của Nguyễn Phong
dè dặt

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Vũ Hạ từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 231

BẠN ĐÃ CHỌN

Hít một hơi thật sâu, tự trấn an, rồi đứng dậy hỏi tài xế: "Chú ơi, tụi mình đi tiếp được không ạ? Có cần đợi công an không?"

Vũ Hạ hít một hơi thật sâu, cố trấn tĩnh đôi chân đang run, rồi đứng dậy bước lên phía trước. Cô khẽ gọi tài xế: "Chú ơi, tụi mình đi tiếp được không ạ? Có cần đợi công an không?" Người tài xế trung niên quay lại, nhìn cô gái nhỏ mặt vẫn còn tái, thở dài: "Không sao đâu cháu, tụi chú tự giải quyết được. Xe vẫn chạy tiếp được, cháu về chỗ ngồi đi." Vũ Hạ gật đầu, quay về ghế. Nhưng vừa ngồi xuống, điện thoại cô rung lên — dì Hà gọi trực tiếp. Giọng dì khô khốc: "Cháu tới đâu rồi? Nghe nói có tai nạn trên đường, phải không?"

Nhân Khí 1Năng Lượng 1

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 232

BẠN ĐÃ CHỌN

Trấn an dì: "Dạ, chỉ là va chạm nhỏ thôi ạ. Cháu ổn, dì đừng lo."

Vũ Hạ cố giữ giọng bình tĩnh, trả lời dì Hà: "Dạ, chỉ là va chạm nhỏ thôi ạ. Cháu ổn, dì đừng lo." Đầu dây bên kia im lặng một lát, rồi giọng dì khô khốc nhưng có phần dịu lại: "Ừ, vậy được. Ra tới bến thì nhắn, dì cho thằng Tuấn ra đón." Dì cúp máy không nói thêm lời nào. Vũ Hạ thở phào, nhìn ra ngoài cửa sổ — xe đã lăn bánh trở lại, những hàng cây xanh vun vút lùi dần. Cô tựa đầu vào ghế, lòng nhẹ nhõm hơn. Hai tiếng nữa thôi là tới Đà Nẵng — một khởi đầu mới.

Nhân Khí +1Năng Lượng +1
Lượt 233

BẠN ĐÃ CHỌN

tiếp

Vũ Hạ gọi cho mẹ một cuộc ngắn, giọng cố tỏ ra bình thản: "Mẹ ơi, xe suýt đụng tí thôi nhưng con không sao đâu. Mẹ đừng lo." Đầu dây bên kia thở phào, giọng mẹ hơi run: "Trời ơi, may quá. Đi đường cẩn thận nghe con." Vũ Hạ dạ một tiếng rồi cúp máy, lòng ấm áp. Xe tiếp tục lăn bánh, hai bên đường đã bắt đầu xuất hiện những biển hiệu quảng cáo, những khu dân cư đông đúc — sắp tới Đà Nẵng. Cô nhìn đồng hồ, còn khoảng 40 phút nữa. Bỗng điện thoại rung lên — một tin nhắn từ số lạ: "Em ra tới chưa? Anh Tuấn đây, dì Hà bảo ra đón." Vũ Hạ hơi bất ngờ — giọng điệu tin nhắn có vẻ thoải mái, không như cái vẻ khô khan của dì.

Nhân Khí +1Năng Lượng +1
Lượt 234

BẠN ĐÃ CHỌN

"còn tầm 40p nữa ạ:

Vũ Hạ nhìn đồng hồ, gõ nhẹ ngón tay lên màn hình: "Dạ em sắp tới rồi. Anh đợi em chút nha, xe sắp vào bến ạ." Cô gửi tin nhắn cho anh Tuấn, rồi nhìn ra cửa sổ — những dãy nhà cao tầng bắt đầu hiện ra, biển báo "Đà Nẵng — 20km" lướt qua. Lòng cô vừa hồi hộp vừa háo hức. Không biết anh Tuấn là người thế nào? Dì Hà có thực sự khó tính như lời đồn? Và liệu cô có trụ nổi hai tháng ở đây không? Xe chạy chậm dần, bến xe Đà Nẵng hiện ra trước mắt với những hàng quán san sát.

Nhân Khí +1Năng Lượng 1
Lượt 235

BẠN ĐÃ CHỌN

Kéo vali xuống xe, đứng ngó nghiêng tìm người cầm bảng tên mình — nhưng chợt giật mình khi thấy một chàng trai cao ráo, mặc áo sơ mi trắng, đang dựa vào cột cười với cô.

Vũ Hạ kéo vali xuống xe, đứng ngó nghiêng tìm người cầm bảng tên mình. Nắng Đà Nẵng chang chang, bến xe ồn ào tiếng người, tiếng còi xe. Cô nheo mắt nhìn quanh — và chợt giật mình khi thấy một chàng trai cao ráo, mặc áo sơ mi trắng tay xắn lên đến khuỷu, đang dựa vào cột cười với cô. Anh ta đẩy kính râm lên đầu, giọng pha trò: "Chào em, chắc em là Vũ Hạ đúng không? Anh Tuấn đây, dì Hà bảo ra đón. Sao nhìn em có vẻ thất vọng ghê — tưởng tượng anh là ông già đầu hói à?" Vũ Hạ đỏ mặt, lúng túng không biết nói gì.

Nhân Khí +1Năng Lượng +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.