Chương 46 / 47
Vũ Hạ
Vũ Hạ · Học đường
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giải quyết êm đẹp sự cố tỏ tình nhầm người mà không bị tên ác ma bóng rổ trêu chọc đến mức phải chuyển trường.
Quan hệ
BẠN ĐÃ CHỌN
Xuống xe, kéo vali, quay lại ôm mẹ lần cuối: "Mẹ về đi ạ. Con lo được." — giọng cố tỏ ra mạnh mẽ.
Vũ Hạ xuống xe, kéo vali, rồi quay lại ôm mẹ một lần cuối. Cô vùi mặt vào vai mẹ, giọng nghẹn nhưng cố gắng mạnh mẽ: "Mẹ về đi ạ. Con lo được." Mẹ cô khẽ vuốt tóc cô, không nói gì, chỉ gật đầu rồi lên xe. Nhìn bóng mẹ khuất dần sau dòng xe cộ, Vũ Hạ đứng lặng một lúc, lòng trống trải. Cô kéo vali vào bến, tìm số xe. Đang lúi húi soát vé, thì điện thoại rung lên — một tin nhắn từ Phong: "Anh đọc tin nhắn của em rồi. Đi đường cẩn thận. Anh yêu em." Vũ Hạ cắn môi, mắt cay xè, nhưng khóe miệng không kìm được nụ cười.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhắn lại ngay: "Em cũng yêu anh. Hai tháng sẽ qua nhanh thôi. Nhớ giữ sức khỏe nhé!" — rồi lên xe, tìm chỗ ngồi.
Vũ Hạ nhanh tay nhắn lại: "Em cũng yêu anh. Hai tháng sẽ qua nhanh thôi. Nhớ giữ sức khỏe nhé!" — rồi cất điện thoại vào túi, kéo vali lên xe. Cô tìm được chỗ ngồi cạnh cửa sổ, ngồi xuống, nhìn ra ngoài. Bến xe ồn ào, người qua lại tấp nập. Xe bắt đầu lăn bánh, thành phố quen thuộc dần lùi xa. Vũ Hạ tựa đầu vào kính, lòng vừa háo hức vừa lo lắng. Đà Nẵng — nơi có khách sạn của bố, nơi cô sẽ bắt đầu hành trình trưởng thành. Bỗng điện thoại rung lên lần nữa — Phong gửi thêm một tin nhắn, chỉ vỏn vẹn một icon trái tim đỏ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mở danh bạ, tìm số của dì Hà, nhắn tin báo: "Dì ơi, cháu đang trên xe. Khoảng 3h chiều cháu tới nơi ạ."
Vũ Hạ mở danh bạ, tìm số của dì Hà — người quản lý khách sạn mà mẹ đã gửi cho cô từ tối qua. Ngón tay cô lướt nhẹ, rồi soạn một tin nhắn lịch sự: "Dì ơi, cháu là Vũ Hạ — con gái chị Lan. Cháu đang trên xe ra Đà Nẵng. Khoảng 3h chiều cháu tới nơi ạ. Cháu mong được gặp dì!" Gửi đi xong, cô thở phào, tựa đầu vào kính cửa sổ. Xe đã ra khỏi thành phố, hai bên đường là những cánh đồng xanh mướt trải dài. Điện thoại rung lên — dì Hà trả lời chỉ vỏn vẹn: "Được. Ra tới bến thì nhắn, dì cho người đón." Ngắn gọn, sắc bén — đúng như mẹ đã nói.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhắn lại: "Dạ, cháu cảm ơn dì ạ!" — rồi tắt máy, ngắm nhìn phong cảnh hai bên đường, tâm trạng nhẹ nhõm hơn.
Vũ Hạ nhắn lại: "Dạ, cháu cảm ơn dì ạ!" — rồi tắt máy, ngắm nhìn phong cảnh hai bên đường. Những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài, những hàng cây xanh chạy dọc theo quốc lộ. Gió từ cửa sổ thổi vào mát rượi, mang theo mùi rơm rạ quen thuộc. Vũ Hạ thả lỏng người, tựa đầu vào ghế, lòng nhẹ nhõm hơn. Xe chạy bon bon, tiếng động cơ đều đều ru cô vào giấc ngủ lúc nào không hay. Bỗng một tiếng "rầm" mạnh làm cả xe giật bắn — tài xế thắng gấp. Vũ Hạ choàng tỉnh, hoảng hốt nhìn ra phía trước. Một chiếc xe tải đã lấn làn suýt tông trực diện.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Học đường và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bám chặt ghế, tim đập thình thịch, nhìn ra ngoài xem có ai bị thương không — lo lắng cho cả chuyến đi.
Vũ Hạ bám chặt ghế, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ — chiếc xe tải đã dừng sát làn bên kia, tài xế hai bên đang xuống xe, lớn tiếng cãi vã. Hành khách trên xe xôn xao, có người la to, có người thở phào. Vũ Hạ nhìn quanh, không thấy ai bị thương, nhưng tay chân cô vẫn run lẩy bẩy. Chuyến đi mới bắt đầu mà đã suýt gặp nạn — cô tự nhủ phải bình tĩnh, nhưng nỗi sợ vẫn còn nguyên.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.