Chương 1 / 6

Hạo Thiên

Hạo Thiên · Xuyên không làm giàu

Xem chỉ số nhân vật
Hạo Thiên
Chỉ số ở chương 1
Sức Khỏe70/100
Tài Sản68/100
Uy Tín70/100

Mục tiêu

Gây dựng thế lực riêng

Quan hệ

Mẹ Lài
yêu thương, lo lắng
Tư Hùng
có thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Hạo Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 1

Tiếng gà gáy vang lên từ xa xuyên qua lớp rơm rạ trên mái tranh. Hạo Thiên mở mắt, hít một hơi đầy mùi đất ẩm và khói bếp. Cậu nằm đó vài giây, để ký ức hai đời ùa về — kiếp trước là một doanh nhân phá sản, kiếp này là đứa con trai mười bảy tuổi của một gia đình nông dân nghèo ở làng An Thôn.

Trong đầu cậu đã hình thành một kế hoạch lớn. Nhưng trước mắt, cái bụng đói mới là vấn đề cấp bách. Mẹ cậu — bà Nguyễn Thị Lài — đang nhóm lửa ngoài bếp, tiếng nồi niêu loảng xoảng. Bà vừa nấu cháo loãng vừa thở dài. Cha cậu, ông Hạo Văn Cường, sáng sớm đã ra đồng cày ruộng thuê cho nhà địa chủ Trần Văn Phú.

Hạo Thiên ngồi dậy. Túi áo không một đồng xu. Cả nhà đang nợ địa chủ hai tháng gạo. Cậu biết thời điểm này, nếu không làm gì đó, gia đình sẽ lún sâu vào nợ nần. Nhưng làm gì từ hai bàn tay trắng? Cậu nhìn ra sân, thấy vài cây tre già và một đống củi khô.

Lượt 2

BẠN ĐÃ CHỌN

Ra chợ huyện xem có ai cần người làm thuê gì không, liều một phen

Hạo Thiên quyết định liều một phen. Cậu mặc bộ áo vá vai, đội nón rách, bước ra cổng làng khi trời còn mờ sương. Chợ huyện cách đó hơn hai cây số, con đường đất lầy lội sau trận mưa đêm qua. Đi được nửa đường, cậu gặp một đoàn người đang tụ tập trước quán nước đầu làng. Trong số đó có ông Tư Hùng — người buôn trâu nổi tiếng trong vùng — đang lớn tiếng cãi vã với một thanh niên trạc tuổi cậu. Ông Tư Hùng mặt đỏ gay, tay chỉ vào con trâu cái đang nằm thở hổn hển dưới gốc đa: "Mày bán cho tao con trâu bệnh hả thằng kia? Tao mất cả buổi sáng vì nó!"

Đám đông xôn xao. Hạo Thiên dừng lại quan sát. Con trâu có vẻ kiệt sức, bụng chướng, mắt đờ đẫn — có thể bị trúng độc vì ăn phải lá cây lạ. Cậu chợt nhớ kiếp trước từng học qua vài bài thuốc thú y cơ bản. Một cơ hội vụt đến: nếu chữa được con trâu, ông Tư Hùng chắc chắn sẽ trả công hậu hĩnh. Nhưng nếu thất bại, cậu sẽ mang tiếng là thằng phá hoại, mà ông Tư Hùng thì có máu mặt trong vùng.

Lượt 3

BẠN ĐÃ CHỌN

Bước ra xin phép xem con trâu, dùng kiến thức cũ chữa thử

Hạo Thiên hít một hơi sâu, đẩy nón ra sau gáy rồi bước tới trước đám đông. Cậu cất giọng rõ ràng: “Ông Tư Hùng, cho cháu xem con trâu được không ạ? Cháu nghĩ nó không phải bệnh nặng đâu.” Ông Tư Hùng quay lại, nhìn cậu từ đầu đến chân với ánh mắt hoài nghi. Một thằng nhóc quần đùi áo vá biết gì về trâu bò? Nhưng cái cách cậu nói chắc nịch khiến ông ta do dự. “Mày biết xem bệnh?” — “Cháu học lóm vài bài thuốc gia truyền.” Cậu nói dối không chớp mắt.

Đám đông giãn ra, nhường chỗ. Hạo Thiên quỳ xuống cạnh con trâu, tay sờ vào bụng nó. Trâu thở yếu, mắt lờ đờ, nhưng hậu môn không có dấu hiệu kiết lỵ. Cậu nhớ lại bài học kiếp trước: trâu bị chướng bụng do ăn lá sắn dây non vào buổi sáng sớm — thứ lá có độc nhẹ nếu ăn lúc đói. Cậu nhìn quanh, thấy bụi sắn dây mọc um tùm ngay bờ rào gần đó. Đúng rồi. Cậu đứng dậy, bình tĩnh nói: “Ông cho cháu mượn con dao, một nắm muối, và vài cọng lá mơ lông mọc ở bờ ao. Cháu sẽ làm nó khỏi trong một khắc.”

Ông Tư Hùng nheo mắt. Một thằng nhóc không có danh tiếng, xin dao và muối để làm gì? Nếu nó làm trâu chết, ông ta mất cả vốn lẫn lời.

Uy Tín 3
Lượt 4

BẠN ĐÃ CHỌN

Kiên quyết nhìn thẳng ông Tư Hùng, nói một câu chắc như đinh đóng cột

Hạo Thiên nhìn thẳng vào mắt ông Tư Hùng, giọng không cao nhưng đanh thép: “Ông tin cháu hay không là quyền của ông. Nhưng nếu con trâu này chết, ông mất cả buổi sáng và tiền vốn. Cháu chỉ xin một khắc để cứu nó. Không được thì cháu chịu trách nhiệm.” Một tiếng xì xào nổi lên trong đám đông. Ông Tư Hùng nhíu mày, nhìn con trâu đang thoi thóp, rồi nhìn cậu thanh niên quần áo vá vai nhưng ánh mắt không hề nao núng. Cuối cùng ông ta gật đầu, rút con dao găm thắt lưng đưa cho cậu.

Hạo Thiên cầm dao, nhanh chóng chặt một nắm lá mơ lông ở bờ ao. Cậu giã nhuyễn cùng với muối, hòa với nước ấm trong cái bát ông Tư Hùng sai người mang ra. Đám đông im phăng phắc nhìn cậu đổ hỗn hợp đó vào miệng con trâu. Một khắc trôi qua như một giờ. Con trâu bắt đầu trợn mắt, bụng sôi lên ùng ục. Rồi nó đứng phắt dậy, xổ một bãi phân lỏng thối hoắc xuống đất. Đám đông reo lên — con trâu đã qua cơn nguy kịch.

Ông Tư Hùng mặt tươi như hoa, vỗ vai cậu: “Thằng nhóc có nghề! Tao biết ngay mắt tao không lầm.” Ông ta rút trong bọc ra một đồng bạc trắng — cả gia đình cậu có thể sống cả tháng với số tiền này — nhưng rồi chợt khựng lại, kẹp đồng bạc giữa hai ngón tay. “Nhưng mà… mày nói chịu trách nhiệm. Nếu tao đưa tiền, mày có dám theo tao làm ăn vài ngày ở huyện không? Đang cần người biết nghề.”

Uy Tín +3Tài Sản +2
Lượt 5

BẠN ĐÃ CHỌN

Chỉ nhận nửa đồng bạc, hẹn ông Tư Hùng mai sẽ lên huyện gặp — hôm nay phải về báo với cha mẹ

Hạo Thiên nhìn đồng bạc trắng sáng loáng trong tay ông Tư Hùng. Một đồng bạc là cả tháng gạo cho nhà cậu. Nhưng nếu nhận hết, cậu sẽ mang ơn ông ta, mà người như ông Tư Hùng cho vay thì bao giờ cũng đòi lại gấp bội. Cậu nhẹ nhàng đẩy tay ông lại: “Cháu chỉ xin nửa đồng thôi ạ. Nửa còn lại ông giữ làm tín — mai cháu lên huyện, giúp ông xong việc, mình tính tiếp.” Ông Tư Hùng nhướn mày, khẽ cười khà: “Nhóc con mà khôn thế. Được, tao chờ mày ở quán nước đầu chợ huyện sáng mai.”

Cậu cầm nửa đồng bạc nặng trĩu trong lòng bàn tay rách rưới, chạy vội về nhà. Mẹ Lài đang vo gạo nấu cơm trưa thì thấy con trai hớt hải xông vào, mặt mày rạng rỡ đưa ra nửa đồng bạc. Bà sững người, suýt đánh rơi cái rá. “Trời ơi! Con lấy đâu ra?” Hạo Thiên kể vắn tắt, không giấu chuyện hẹn với ông Tư Hùng. Mẹ cậu mừng rồi lại lo: “Ông Tư Hùng nổi tiếng xảo quyệt, con còn nhỏ dại, lỡ bị lừa thì sao?” Bà nắm tay cậu, mắt đỏ hoe.

Tài Sản 4
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.