Chương 2 / 6
Hạo Thiên
Hạo Thiên · Xuyên không làm giàu
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Gây dựng thế lực riêng
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Hạo Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Kể cho mẹ nghe chi tiết kế hoạch mai lên huyện sẽ làm gì, để mẹ yên tâm
Hạo Thiên kéo mẹ ngồi xuống bậc cửa, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: “Mẹ ơi, con tính rồi. Ông Tư Hùng buôn trâu, chắc chắn cần người biết chữa bệnh cho gia súc. Con sẽ xin đi theo ông ta vài ngày, vừa học vừa làm. Gặp người nào có tiền, con sẽ xin làm thuê viết lách hoặc gì đó. Còn nếu ông ta định lừa con, con đã giữ lại nửa đồng bạc làm vốn — mình không mất trắng.” Mẹ Lài nghe con trai nói mạch lạc từng bước, mặt bà dịu lại phần nào. Bà thở dài: “Con khôn hơn mẹ tưởng. Nhưng mà…” Bà chưa kịp nói hết câu thì tiếng người ngoài cổng vọng vào. Ông Hạo Văn Cường, cha cậu, vác cuốc về sớm hơn thường lệ. Mặt ông đầm đìa mồ hôi, nhưng ánh mắt sắc lạnh hơn mọi khi. Ông nhìn thấy nửa đồng bạc trên tay vợ, rồi nhìn con trai: “Nghe nói con vừa làm trò gì ở đầu làng? Dám đứng ra chữa trâu cho ông Tư Hùng?” Giọng ông không cao, nhưng có cái gì đó khiến Hạo Thiên đứng cứng người. Cha cậu vốn trầm tính, ít nói, nhưng ghét nhất sự liều lĩnh.
BẠN ĐÃ CHỌN
Kéo cha vào bếp, lấy nửa đồng bạc đưa cho cha rồi mới từ tốn kể chuyện
Hạo Thiên không né tránh ánh mắt của cha. Cậu bước tới, rút nửa đồng bạc trắng từ tay mẹ, rồi nhẹ nhàng đặt nó vào lòng bàn tay chai sạn của cha. “Cha cầm cái này trước đã. Rồi con xin kể hết.” Ông Cường nhìn đồng bạc, rồi nhìn con trai, tay ông siết lại rồi từ từ mở ra. Cậu kéo cha vào bếp, kể lại từ đầu — việc nhìn thấy con trâu, cách cậu nhận ra nó bị trúng độc lá sắn dây, bài thuốc giã lá mơ với muối. Cậu kể bằng giọng bình tĩnh, không thêm bớt, không khoe khoang. Ông Cường ngồi im trên chiếc ghế tre, tay vân vê đồng bạc. Một lúc lâu sau, ông mới lên tiếng, giọng trầm xuống: “Con biết chữa trâu từ đâu?” Hạo Thiên đã chuẩn bị sẵn câu trả lời: “Con học từ ông nội, hồi con còn nhỏ ông có dạy vài bài. Con nhớ mang máng, hôm nay thử liều thì đúng.” Ông Cường gật gù, không nói gì thêm, nhưng cái siết tay trên đồng bạc đã lỏng hơn. Đúng lúc ấy, tiếng gọi từ ngoài ngõ vọng vào — giọng con gái, trong trẻo: “Bác Cường ơi! Nhà cháu mất con lợn nái, bác sang coi giúp cháu với!” Hạo Thiên nhận ra giọng Thảo — con gái út của ông giáo làng. Nhà ông giáo có mấy sào ruộng, nuôi lợn gà, nhưng ông giáo thì yếu, toàn nhờ vả hàng xóm. Đây là cơ hội để cậu chứng minh với cha mình không chỉ biết chữa trâu.
BẠN ĐÃ CHỌN
Xin cha để mình đi xem con lợn giúp cô Thảo, tỏ ra mình có thể gánh vác việc làng
Hạo Thiên nhìn cha, rồi nói nhanh: “Cha để con đi với. Con vừa chữa được con trâu, biết đâu cũng giúp được cô Thảo.” Ông Cường nhìn con một lúc, rồi gật đầu, không nói thêm. Hai cha con cùng bước ra ngõ. Thảo đứng đó, tay vịn cánh cổng tre, mái tóc dài hơi rối, trên mặt còn vương vài giọt mồ hôi. Thấy Hạo Thiên đi cùng, cô hơi ngạc nhiên nhưng không hỏi, chỉ vội vàng dẫn đường.
Nhà ông giáo ở cuối làng, ba gian nhà lá nhưng sạch sẽ. Con lợn nái nằm thở dốc dưới gốc cau, bụng trướng căng, hai mắt nhắm nghiền. Ông giáo ngồi xổm bên cạnh, mặt tái mét. “Nó đẻ được sáu con, rồi tự dưng bỏ ăn, nằm vật ra từ sáng.” Hạo Thiên quan sát kỹ. Con lợn không có dấu hiệu trúng độc như con trâu, mà bụng nó cứng, đuôi cụp, thở gấp — có thể là viêm tử cung sau sinh. Kiếp trước cậu từng thấy bệnh này ở trại lợn nhà bạn học. Cần phải xoa bóp và cho uống nước gừng ấm, nhưng nếu làm sai, lợn có thể sốc mà chết. Cha cậu đang đứng bên, khoanh tay chờ xem con trai sẽ làm gì.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mạnh dạn đề xuất cách chữa — xin gừng tươi và rượu trắng, tự tay làm cho con lợn
Hạo Thiên hít một hơi, rồi quay sang ông giáo, giọng chắc nịch: “Ông cho cháu xin một củ gừng tươi, một chén rượu trắng, và một nắm lá trầu không.” Ông giáo ngẩn người nhìn cậu, rồi nhìn sang ông Cường. Cha cậu vẫn im lặng, chỉ gật đầu nhẹ. Thảo nhanh chân chạy vào bếp lấy đồ. Hạo Thiên quỳ xuống cạnh con lợn, tay xoa nhẹ bụng nó theo chiều kim đồng hồ. Con lợn rên ư ử, nhưng không chống cự. Khi Thảo mang gừng và rượu ra, cậu giã nhuyễn gừng, vắt lấy nước cốt, hòa với rượu rồi đổ từ từ vào miệng con lợn. Đám đông tụ tập quanh nhà ông giáo lúc nào không hay — vài người hàng xóm tò mò đứng rình ngoài cổng. Một lúc sau, con lợn bắt đầu cựa quậy, chân đạp nhẹ xuống đất. Nó từ từ đứng dậy, lắc đầu, rồi lững thững đi vào chuồng. Ông giáo thở phào, mặt tươi tỉnh hẳn. Ông nắm tay Hạo Thiên, run run: “Cháu ơi, cháu có tài! Cảm ơn cháu!” Ông rút trong túi ra mấy đồng xu lẻ, dúi vào tay cậu. Nhưng Hạo Thiên cảm thấy ánh mắt của Thảo — cô đang nhìn cậu với một vẻ gì đó khó tả, vừa ngưỡng mộ, vừa dè dặt. Cô bỗng nói nhỏ: “Anh Hạo Thiên... có chuyện này em muốn nói riêng với anh một lát.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhận tiền của ông giáo rồi mới quay sang nghe Thảo — lịch sự nhưng không bỏ lỡ
Hạo Thiên khựng lại một nhịp. Tay ông giáo vẫn đang cầm mấy đồng xu chìa ra, ánh mắt đầy biết ơn. Cậu nhận lấy, cúi đầu cảm ơn lịch sự, rồi bỏ tiền vào túi. Vừa hay lúc này trong nhà chỉ còn vài người — ông giáo đang tất bật kiểm tra con lợn, cha cậu đang nói chuyện ngoài sân. Thảo kéo nhẹ tay áo cậu, đưa cậu ra gốc cau sau hè. Nắng xế chiếu qua kẽ lá, vẽ những vệt sáng lên mái tóc dài của cô. Cô nhìn xuống đất, ngập ngừng: “Anh Hạo Thiên… em nghe nói sáng nay anh hẹn với ông Tư Hùng lên huyện. Em chỉ muốn nói… ông ta không tốt đâu. Tháng trước, ông ta dụ anh Hai của em đi buôn trâu, kết cục anh ấy mất sạch vốn, còn bị đánh gãy chân. Em không muốn anh gặp chuyện giống vậy.” Giọng cô nghẹn lại. Hạo Thiên sững người. Thông tin này thay đổi tất cả. Ông Tư Hùng không chỉ là một lái buôn xảo quyệt — hắn ta có thể đang giăng bẫy.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
