Chương 3 / 6
Hạo Thiên
Hạo Thiên · Xuyên không làm giàu
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Gây dựng thế lực riêng
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Hạo Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi Thảo thêm chi tiết về chuyện của anh Hai cô, để hiểu rõ bản chất ông Tư Hùng
Hạo Thiên kéo Thảo ra xa hơn một chút, đứng dưới bóng cau rợp mát. Cậu hạ giọng: “Em nói rõ hơn đi. Anh Hai em bị dụ thế nào? Mất bao nhiêu vốn?” Thảo cắn môi, mắt nhìn xa xăm: “Hồi tháng trước, ông Tư Hùng đến làng, bảo có mối trâu rẻ ở vùng Thượng, chỉ cần góp vốn là lời gấp đôi. Anh Hai em tin, vay mượn khắp nơi được ba đồng bạc đưa cho ông ta. Ông ta hẹn ba ngày sau quay lại, nhưng rồi biệt tăm. Anh Hai em lên huyện tìm, thì gặp người của ông ta, bị đánh gãy chân, đe dọa không được nhắc chuyện đó nữa.” Giọng Thảo run lên. “Nhà em mất trắng, anh Hai bây giờ còn đi khập khiễng.”
Hạo Thiên lặng người. Ông Tư Hùng không chỉ xảo quyệt — hắn ta có tổ chức, có tay chân, và sẵn sàng dùng vũ lực. Nếu mai cậu lên huyện, có thể sẽ rơi vào bẫy y hệt. Nhưng nếu không đi, cậu mất cơ hội, lại mang tiếng thất hứa. Đang lúc trầm ngâm, cậu chợt nhận ra Thảo vẫn đang nhìn mình, ánh mắt vừa lo vừa chờ đợi. Cô thì thầm: “Anh đừng đi. Em có thể chỉ anh con đường khác… nhưng em sợ nói ra.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Gật đầu cảm ơn Thảo, nhưng vẫn khẳng định mai phải lên huyện — có kế hoạch riêng để đối phó ông Tư Hùng
Hạo Thiên nhìn Thảo, mắt cậu không hề dao động. Cậu khẽ gật đầu: “Cảm ơn em đã nói thật. Nhưng anh đã hứa với ông Tư Hùng, mai vẫn phải lên huyện.” Thảo mở to mắt, định nói thêm thì cậu giơ tay ngăn lại, giọng trầm xuống: “Anh có kế hoạch riêng. Ông ta muốn giăng bẫy, anh sẽ cho ông ta một cái bẫy khác.” Cậu không nói chi tiết, chỉ nhìn Thảo một lúc rồi quay vào nhà ông giáo từ biệt.
Trời đã xế chiều. Trên đường về, cha cậu đi bên cạnh, im lặng một hồi lâu rồi bỗng hỏi: “Con tính thế nào với ông Tư Hùng?” Hạo Thiên biết cha không phải người hỏi vô cớ. Ông đã nghe chuyện Thảo nói. Cậu đáp: “Con sẽ lên huyện, nhưng không mang tiền theo. Con chỉ mang cái đầu này thôi.” Ông Cường nhìn con, khóe miệng hơi nhếch lên — lần đầu tiên trong ngày. Về đến nhà, trời đã nhá nhem tối. Mẹ Lài dọn cơm ra, bữa tối có thêm bát canh cua đồng — xa xỉ hiếm có. Cả nhà ngồi quây quần bên mâm, nhưng không ai nói nhiều. Trong đầu Hạo Thiên đang xoay chuyển hàng trăm kế hoạch. Sáng mai, cậu sẽ bước vào hang cọp.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tối nay lén ra vườn, tìm ít lá cây rừng phơi khô làm sẵn — phòng khi cần đánh lạc hướng ông Tư Hùng
Màn đêm buông xuống làng An Thôn. Khi cả nhà đã chìm vào giấc ngủ, Hạo Thiên nhẹ nhàng trở dậy, lần theo ánh trăng lờ mờ ra vườn sau. Cậu nhớ lại kiến thức kiếp trước về vài loại lá cây rừng có thể gây ngủ hoặc làm mờ ý thức người uống — thứ có thể cứu mạng nếu rơi vào tay kẻ xấu. Trong bóng tối, cậ� mò mẫm tìm những bụi cây mọc dại ven bờ rào. Lá trầu không, lá mơ lông, và một ít vỏ cây núc nác khô — cậu nhặt từng thứ, bỏ vào túi vải nhỏ. Mẹo này không phải để hại người, mà là phòng thân. Nếu ông Tư Hùng định bẫy mình, cậu sẽ có thứ để trì hoãn hoặc đánh lạc hướng hắn.
Xong việc, cậu lặng lẽ trở vào nhà. Nhưng vừa đặt lưng xuống chiếu, cậu nghe tiếng cha mình trở mình, rồi giọng ông thì thào trong bóng tối: “Mai con cẩn thận. Ông Tư Hùng có tay chân ở chợ huyện.” Ông không nói nhiều, nhưng câu nói đó như một lời chúc phúc. Hạo Thiên khẽ “dạ” rồi nhắm mắt. Sáng hôm sau, cậu thức dậy từ khi gà chưa gáy, đội nón, thắt túi vải bên hông, bước ra cổng làng khi sương còn giăng trắng lối. Đi được một quãng, cậu thấy một bóng người đứng dưới gốc đa đầu làng — là Thảo. Tay cô cầm một gói lá chuối nhỏ, đưa cho cậu: “Anh cầm theo ít cơm nắm. Đường xa, đừng để bụng đói.” Cô nói nhanh rồi quay lưng chạy vào nhà, không để cậu kịp cảm ơn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Không mở gói cơm, nhìn theo Thảo một lúc rồi tiếp tục lên đường — giữ khoảng cách
Hạo Thiên dừng lại một nhịp, nhìn theo bóng Thảo khuất sau lũy tre. Cậu không mở gói cơm, chỉ cất nó vào túi vải bên hông, siết nhẹ dây. Một sự quan tâm giản dị giữa lúc mọi thứ đang mờ mịt. Cậu quay lưng, bước nhanh trên con đường đất dẫn lên huyện. Hai bên đường, những thửa ruộng xanh non trải dài dưới ánh nắng ban mai. Hơi sương còn vương trên ngọn cỏ.
Đi được nửa đường, cậu gặp một chiếc xe bò chở đầy rơm đang chậm chạp tiến lên phía trước. Người đánh xe là một ông lão gầy gò, mồ hôi ướt lưng áo. Ông lão ngoảnh lại, nhìn Hạo Thiên từ đầu đến chân rồi hỏi bằng giọng khàn đặc: “Cháu đi chợ huyện hả? Lên xe đi, ta chở cho một đoạn.” Hạo Thiên không ngần ngại, nhảy phóc lên xe bò ngồi cạnh ông. Đi được một quãng, ông lão lại nói, mắt vẫn nhìn thẳng: “Cháu là thằng nhỏ chữa trâu cho ông Tư Hùng hôm qua phải không? Tao ở làng bên, tao nghe tiếng rồi.” Ông lão cười khan, để lộ hàm răng đen vì nhai trầu. “Cháu giỏi đấy. Nhưng ông Tư Hùng mà biết cháu có tay nghề, hắn sẽ không để cháu yên đâu. Hắn mà đã muốn lợi dụng ai thì người đó khó mà thoát.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi ông lão xem có biết ông Tư Hùng làm ăn thế nào ở chợ huyện không — cần thêm tin
Hạo Thiên ngồi xích lại gần ông lão, giọng nhỏ nhưng rõ: “Bác ơi, bác biết gì về ông Tư Hùng ở chợ huyện không ạ? Cháu nghe người ta đồn ông ấy làm ăn không sạch.” Ông lão đánh xe thở dài, tay vung roi khẽ vào mông bò: “Hắn ta có một cái quán nhỏ ở đầu chợ, chuyên mua bán trâu bò. Nhưng cái quán đó chỉ là vỏ bọc thôi. Hắn còn có một tay chân tên là Bảy Lợi — một thằng du côn chuyên đi đòi nợ thuê và dàn cảnh lừa người nhẹ dạ. Nếu hắn rủ cháu vào quán uống nước, đừng có uống. Đó là chỗ hắn thường ra tay.” Ông lão nói xong, quay sang nhìn Hạo Thiên, mắt lấp lánh vẻ từng trải: “Tao nói vậy thôi. Cháu tự liệu.” Xe bò lắc lư thêm một quãng nữa thì tới cổng chợ huyện. Ông lão dừng xe, vẫy tay chào rồi cho bò đi tiếp vào dãy hàng bên trong.
Hạo Thiên đứng giữa chợ huyện nhộn nhịp. Tiếng người mua kẻ bán, tiếng lợn kêu gà gáy vang lên tứ phía. Xa xa, cuối dãy chợ, cậu thấy một tấm biển gỗ treo trước quán nước — đúng như lời ông lão nói. Ông Tư Hùng đang ngồi ở chiếc bàn tre trước quán, tay phe phẩy cái quạt nan, bên cạnh là một người đàn ông trạc ba mươi, vai u thịt bắp, trên mặt có một vết sẹo dài từ thái dương xuống má. Bảy Lợi. Hắn đang liếc nhìn những người qua lại với ánh mắt lạnh lùng.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
