Chương 4 / 6
Hạo Thiên
Hạo Thiên · Xuyên không làm giàu
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Gây dựng thế lực riêng
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Hạo Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Vòng ra sau quán, quan sát trước từ xa để nắm thêm tình hình — an toàn hơn
Hạo Thiên nép vào một quán bánh bên đường, mắt quan sát quán nước cuối chợ. Ông Tư Hùng vẫn ngồi phe phẩy quạt, thỉnh thoảng cười nói với Bảy Lợi. Một lúc sau, có một người đàn ông ăn mặc khá giả bước vào quán, ngồi xuống bàn ông Tư Hùng. Cả ba nói chuyện một hồi, rồi người đàn ông đó rút ra một túi vải, đặt lên bàn. Ông Tư Hùng mở ra xem, gật gù, rồi đưa túi đó cho Bảy Lợi. Cả hai đứng dậy, đi về phía dãy chuồng trâu phía sau chợ.
Hạo Thiên đánh hơi thấy có điều bất thường. Cậu lặng lẽ bám theo, giữ khoảng cách. Đến khu chuồng trâu, ông Tư Hùng và Bảy Lợi dừng lại trước một con trâu đực to khỏe. Người đàn ông lạ mặt cũng theo sau. Ông Tư Hùng vỗ vào mông con trâu, nói gì đó rồi cười lớn. Bảy Lợi đứng sau lưng người đàn ông, tay lăm lăm một cây gậy ngắn giấu trong áo. Hạo Thiên hiểu ngay: đây là một vụ lừa bán trâu giả — có thể trâu bị độn bông hoặc bị bơm nước. Người đàn ông kia sắp bị lừa.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lén ra hiệu cho người đàn ông kia — ho khan hoặc làm rơi đồ — để cảnh báo gián tiếp
Hạo Thiên nhanh trí nhặt một hòn đất dưới chân, ném nhẹ về phía người đàn ông lạ mặt. Hòn đất trúng vào vai ông ta. Người đàn ông giật mình quay lại, thấy Hạo Thiên đang đứng cách đó vài bước, tay chỉ nhẹ vào con trâu rồi lắc đầu khe khẽ. Ông Tư Hùng cũng quay lại, thấy Hạo Thiên thì hơi biến sắc nhưng lấy lại vẻ mặt ngay: “A, thằng nhỏ lên rồi à? Lại đây, lại đây!” Bảy Lợi đứng phía sau nhìn Hạo Thiên với ánh mắt dò xét, tay vẫn giấu gậy trong áo.
Người đàn ông kia hiểu ra vấn đề, lùi lại một bước, nói với ông Tư Hùng: “Tôi nghĩ lại rồi, con trâu này để hôm khác tính.” Ông ta vội vã bỏ đi. Ông Tư Hùng nhìn theo, mặt tối sầm, rồi quay sang Hạo Thiên, nhe răng cười nhưng mắt không cười: “Cháu đến đúng lúc quá nhỉ? Vào quán uống chén nước với bác.” Bảy Lợi bước lên, đứng chắn ngang lối vào quán, tay vỗ vỗ cây gậy vào lòng bàn tay trái. Không khí bỗng nặng nề. Nếu vào quán, cậu sẽ rơi vào thế bị động. Nếu không vào, cậu sẽ đối đầu trực diện với hai người ngay giữa chợ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười xòa bước vào quán, tay lén mở túi lá cây rừng phơi khô — sẵn sàng đánh lạc hướng nếu cần
Hạo Thiên cười xòa, bước thẳng vào quán nước như không có chuyện gì. Tay phải cậu vờ vung vẩy tự nhiên, nhưng tay trái đã lén mở nút túi vải, ngón tay chạm vào mấy lá cây rừng khô đã chuẩn bị từ tối qua. Ông Tư Hùng kéo ghế, đon đả: “Ngồi xuống! Bác kêu ấm trà mới.” Bảy Lợi đứng ngay sau lưng cậu, chắn mất lối ra. Một người phụ nữ trạc bốn mươi từ trong quán bưng ra một ấm trà nóng bốc khói, hơi nghiêng đầu nhìn Hạo Thiên với ánh mắt kỳ lạ — như thể muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Cậu nhận ra ngay: đây có thể là người pha trà, cũng có thể là người đã từng chứng kiến những vụ lừa trước đây. Ông Tư Hùng rót một chén trà, đẩy về phía cậu: “Uống đi cháu. Trà ngon, bác mới mua từ vùng Thượng về.” Chén trà bốc hơi nghi ngút, mùi thơm thoang thoảng. Nhưng dưới đáy chén, Hạo Thiên thoáng thấy một lớp cặn trắng lắng xuống — không giống trà thường. Bảy Lợi đứng sau, tay gõ nhẹ cây gậy xuống nền đất, từng nhịp đều đặn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngửa cổ uống cạn, nhưng lén dùng lá cây đã chuẩn bị để kích thích nôn sau đó — liều một phen để giữ thể diện
Hạo Thiên cầm chén trà, đưa lên miệng, mắt vẫn nhìn thẳng vào ông Tư Hùng. Cậu uống một hơi cạn sạch. Vị trà hơi đắng, nhưng dưới lưỡi cậu đã ngậm sẵn một lá cây rừng — thứ có thể kích thích nôn nhanh. Cậu đặt chén xuống, cười: “Trà ngon thật, bác ơi.” Ông Tư Hùng cười khà khà, nhưng mắt hắn nheo lại, nhìn chằm chằm vào mặt cậu chờ phản ứng. Bảy Lợi vẫn đứng sau, tay gõ gậy không ngừng.
Một khắc trôi qua. Hạo Thiên cảm thấy hơi choáng, nhưng nhờ lá cây, cậu kịp khép họng, giả vờ sặc, rồi cúi xuống ho mạnh. Nhân lúc đó, cậu móc họng, ói ra một ít nước trà lẫn với lá cây xuống đất, giấu kín dưới chân bàn. Cậu ngồi thẳng dậy, mặt hơi tái nhưng vẫn tỉnh táo. Ông Tư Hùng chờ thêm một lúc, thấy cậu không có dấu hiệu gì bất thường, thì hơi nhíu mày. Hắn bỗng đổi giọng: “Thôi, bác không vòng vo nữa. Cháu có tay nghề, bác muốn rủ cháu làm ăn lớn. Có một mối lợi ở vùng Thượng — trâu rẻ, bán lại gấp đôi. Cháu góp vốn, bác góp công, lời chia đôi.” Hắn nhìn cậu, chờ đợi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lắc đầu từ chối, nói rằng mình chỉ quen chữa bệnh, không biết buôn bán, rồi đứng dậy ra về
Hạo Thiên đặt chén trà xuống, mắt nhìn thẳng vào ông Tư Hùng, giọng bình thản nhưng dứt khoát: “Cháu cảm ơn lòng tốt của bác, nhưng cháu chỉ quen chữa bệnh gia súc, không biết buôn bán. Sợ làm mất tiền của bác thì không xong.” Cậu đứng dậy, khẽ cúi đầu chào rồi quay lưng bước ra khỏi quán. Bảy Lợi đứng chắn lối, mắt hằn lên tia nhìn lạnh lẽo, tay siết chặt cây gậy. Nhưng trước ánh mắt của ông Tư Hùng — người vẫn ngồi yên, tay phe phẩy quạt — hắn ta miễn cưỡng né sang một bên.
Hạo Thiên bước nhanh ra khỏi khu chợ, lòng vẫn đập thình thịch. Cậu vừa từ chối một kẻ có thể giết mình mà không chớp mắt. Nhưng cũng vừa thoát khỏi cái bẫy mà ông Tư Hùng đã giăng sẵn. Đi được một quãng xa, cậu dừng lại dưới gốc cây me già bên đường, thở hắt ra. Bỗng có tiếng bước chân chạy theo phía sau. Cậu quay lại, thấy người phụ nữ pha trà trong quán — tay bà cầm một gói nhỏ, đưa cho cậu: “Cầm lấy. Tôi thấy cháu là người tốt. Ông Tư Hùng không phải loại vừa đâu, nhưng cháu đã làm đúng.” Bà nhìn quanh rồi nói nhỏ: “Nếu cháu cần việc, ra phố Tây, tìm nhà ông Bảy Mùi — ông ấy cần người trông coi vườn thuốc nam. Nói là chị Ba chỉ tới.” Bà quay lưng bước vội trước khi Hạo Thiên kịp cảm ơn.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
