Chương 5 / 6
Hạo Thiên
Hạo Thiên · Xuyên không làm giàu
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Gây dựng thế lực riêng
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Hạo Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Mở gói nhỏ ra xem có gì, rồi theo lời chị Ba tìm đến nhà ông Bảy Mùi ngay
Hạo Thiên lần tay mở gói nhỏ. Bên trong là một miếng ngọc bội xanh nhạt, hình lá si, được xâu bằng sợi chỉ đỏ đã bạc màu. Không phải thứ quý giá, nhưng đủ để làm tin. Cậu cất kỹ vào túi trong cùng, rồi rảo bước ra phố Tây theo lời chị Ba.
Phố Tây nằm ở rìa huyện, những căn nhà gạch cổ kính nằm dọc con đường lát đá. Hỏi thăm vài người, cuối cùng cậu đứng trước một cánh cổng gỗ bọc sắt đã hoen gỉ. Tấm biển gỗ mục trên cổng đề: "Nhà thuốc Nam ông Bảy Mùi". Cổng khép hờ. Qua khe cửa, Hạo Thiên thấy một khoảng sân rộng đầy cây cỏ, những dây thuốc nam được phơi trên giàn tre. Một ông lão tóc bạc trắng, ngồi trên ghế đá, đang cặm cụi giã thuốc trong cối đá. Tiếng chày đều đặn vọng ra. Nhưng khi Hạo Thiên vừa đẩy cổng bước vào, ông lão ngừng tay, ngẩng lên, nhìn cậu bằng ánh mắt sắc lạnh: "Ai cho phép mày vào đây?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Giơ miếng ngọc bội ra, nói thẳng lời chị Ba chỉ tới — xem phản ứng của ông lão
Hạo Thiên không nao núng trước ánh mắt sắc lạnh của ông lão. Cậu thò tay vào túi, rút ra miếng ngọc bội xanh nhạt, giơ lên ngang tầm mắt. "Cháu là Hạo Thiên, làng An Thôn. Chị Ba ở quán nước đầu chợ chỉ cháu đến đây, nói ông cần người trông vườn thuốc nam." Ông Bảy Mùi nhìn miếng ngọc, tay ngừng giã thuốc. Một khoảng lặng dài. Rồi ông đặt chày xuống, đứng dậy, bước lại gần. Ông già rồi, nhưng đôi mắt vẫn tinh tường. Ông cầm miếng ngọc, xoay đi xoay lại dưới nắng, rồi trả lại cho cậu, giọng bỗng trầm xuống: "Chị Ba... nó còn sống à? Tao tưởng nó đã chết trong tay thằng Tư Hùng từ lâu rồi." Câu nói của ông lão như một nhát búa bổ vào không khí. Hóa ra chị Ba không chỉ là người pha trà — bà ta là ai đó có liên quan sâu xa đến ông Tư Hùng và ông Bảy Mùi. Một mối quan hệ phức tạp đang dần hé lộ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Không hỏi gì thêm, chỉ lặng lẽ xin ông cho ở lại làm việc, tỏ ra mình không tọc mạch
Hạo Thiên cất miếng ngọc bội vào túi, cúi đầu cung kính: "Cháu không biết chuyện giữa ông và chị Ba. Chị ấy chỉ bảo cháu đến đây xin việc. Nếu ông cần người trông vườn thuốc, cháu xin ở lại làm không công, chỉ xin một chỗ ngủ và vài bữa cơm." Ông Bảy Mùi nhìn cậu một hồi lâu, đôi mắt già nua như muốn xuyên thấu lớp áo vá vai kia. Cuối cùng ông gật đầu, quay lưng đi vào nhà: "Vào đi. Khu vườn phía sau đang cần dọn cỏ. Làm xong thì ra bếp ăn cơm." Không thêm một lời giải thích nào về chị Ba.
Hạo Thiên bước vào sân sau. Vườn thuốc nam rộng chừng ba sào, trồng đủ loại cây mà cậu chỉ mới thấy qua sách vở kiếp trước: đinh lăng, xạ đen, cam thảo dây, bạch chỉ... Nhưng cây cối mọc um tùm, cỏ dại lấn át hết. Có vẻ ông Bảy Mùi đã già yếu, không đủ sức chăm sóc khu vườn này. Cậu xắn tay áo, bắt đầu nhổ cỏ. Được một lúc, trời đã xế chiều. Bỗng cậu nghe tiếng lạch cạch từ căn nhà gỗ cuối vườn — cánh cửa khép hờ, nhưng qua khe hở, cậu thấy bóng một người phụ nữ trẻ đang ngồi bó gối, mặt mày tái nhợt. Cô ta nhìn ra vườn với ánh mắt vô hồn. Ông Bảy Mùi không hề nhắc đến có ai khác sống trong nhà.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tiếp tục làm cỏ, coi như không thấy — việc của mình là làm vườn, không tọc mạch
Hạo Thiên cúi xuống, tay nhổ cỏ, mắt dán vào mặt đất. Cậu cố tình không nhìn về phía căn nhà gỗ nữa. Tiếng chày giã thuốc của ông Bảy Mùi vẫn đều đặn từ phía trước nhà. Mồ hôi lấm tấm trên trán, lưng áo đã ướt đẫm, nhưng cậu không ngừng tay. Cỏ dại bị nhổ sạch từng gốc, bọn lá thuốc nam dần hiện ra dưới ánh nắng chiều. Khoảng một khắc sau, cánh cửa nhà gỗ khẽ mở. Người phụ nữ trẻ bước ra, tay ôm một cái thau đồng. Cô ta tiến lại giếng nước ở góc vườn, không nhìn về phía Hạo Thiên, nhưng khi kéo gầu nước lên, cô khẽ nói, giọng như gió thoảng: “Anh là người mới đến phải không? Tối nay đừng ăn canh.” Nói xong, cô bưng thau nước đi thẳng vào nhà gỗ, đóng sầm cửa lại. Hạo Thiên sững người. Câu nói kỳ lạ. Đừng ăn canh? Có nghĩa là gì? Cậu nhìn về phía bếp — nơi ông Bảy Mùi đang nấu nướng. Mùi thức ăn thoang thoảng theo gió chiều.
BẠN ĐÃ CHỌN
Làm thinh như không nghe thấy, tiếp tục nhổ cỏ — giữ an toàn, không dây vào chuyện nhà họ
Hạo Thiên cúi gằm mặt xuống bờ cỏ, tay vẫn thoăn thoắt nhổ từng gốc dại. Câu nói của người phụ nữ lạ cứ văng vẳng bên tai: "Đừng ăn canh." Cậu nuốt khan, cố gắng tập trung vào công việc. Nắng chiều tắt dần, bóng đổ dài trên vườn thuốc. Đến khi mặt trời khuất sau rặng tre, ông Bảy Mùi cất tiếng gọi từ bếp: "Vào ăn cơm!" Hạo Thiên rửa tay dưới vòi nước, bước vào căn bếp nhỏ. Trên bàn có ba bát cơm trắng, một đĩa rau luộc, và một nồi canh bí đao còn bốc khói. Ông Bảy Mùi ngồi xuống trước, gắp một miếng bí bỏ vào bát cậu: "Ăn đi, mệt cả ngày rồi." Nhìn miếng bí trắng ngần nổi trên nước canh, Hạo Thiên chợt nhớ lời cảnh báo. Cậu cầm đũa lên, nhưng không gắp ngay.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
