Chương 6 / 6

Hạo Thiên

Hạo Thiên · Xuyên không làm giàu

Xem chỉ số nhân vật
Hạo Thiên
Chỉ số ở chương 6
Sức Khỏe62/100
Tài Sản68/100
Uy Tín82/100

Mục tiêu

Gây dựng thế lực riêng

Quan hệ

Hải
bất tỉnh
Liên
biết ơn
Thảo
quan tâm, lo lắng
chị Ba
bí ẩn
Mẹ Lài
yêu thương, lo lắng
Tư Hùng
đối đầu trực diện
ông giáo
biết ơn
Bảy Lợi
thù địch
Cha Cường
thầm ủng hộ
ông Bảy Mùi
biết ơn, tin tưởng

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Hạo Thiên từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 26

BẠN ĐÃ CHỌN

Gắp miếng bí lên ăn một cách tự nhiên, nhưng lén bỏ vào túi áo khi ông Bảy Mùi không để ý

Hạo Thiên cầm đũa, gắp miếng bí trắng ngần, đưa lên miệng. Ông Bảy Mùi vẫn đang chậm rãi nhai cơm, mắt nhìn vào khoảng không. Cậu nhai miếng bí, vị ngọt thanh của bí đao tan trên đầu lưỡi — không có gì lạ. Nhưng cậu vẫn giữ lời cảnh báo trong đầu. Đến miếng thứ hai, cậu giả vờ gắp trượt, miếng bí rơi xuống bàn. Cậu nhanh tay nhặt lên, lén bỏ vào túi áo khi ông Bảy Mùi đang gắp thêm rau. Xong bữa, ông lão đứng dậy, chỉ vào chiếc chõng tre ngoài hiên: "Ngủ tạm đấy. Sáng mai dậy sớm, có việc." Ông đi vào buồng trong, khép cửa lại. Hạo Thiên nằm xuống chõng, nhưng mắt vẫn mở. Cậu lấy miếng bí trong túi ra, bóp nhẹ — nó mềm, không có mùi lạ. Nhưng tại sao người phụ nữ kia lại cảnh báo? Cậu lặng lẽ đứng dậy, đi ra giếng sau vườn. Đến nơi, cậu thấy người phụ nữ trẻ đang đứng đó, tay ôm chậu đồ, nhìn cậu bằng ánh mắt sắc lạnh: "Anh ăn rồi à?" Cô thì thầm, không phải hỏi mà như xác nhận một điều gì đó.

Lượt 27

BẠN ĐÃ CHỌN

Lấy miếng bí trong túi ra, đưa cho cô ta xem — nói mình chưa ăn, chỉ giấu đi thôi

Hạo Thiên rút miếng bí từ trong túi áo ra, đưa ra trước mặt người phụ nữ trẻ dưới ánh trăng mờ. "Tôi chưa ăn. Chỉ giấu đi thôi." Cô ta nhìn miếng bí, rồi nhìn cậu, ánh mắt thay đổi từ lạnh lùng sang một thứ gì đó khó tả. Cô cầm lấy miếng bí, bóp nhẹ rồi đưa lên mũi ngửi. "Đúng rồi... nó có tẩm bột rễ cây mật gấu. Ăn vào sẽ ngủ mê mệt, rồi sáng dậy không nhớ gì." Cô vo tròn miếng bí, ném xuống giếng. "Ông Bảy Mùi không làm chuyện này đâu. Nhưng có người khác trong nhà này." Cô nhìn quanh rồi thì thầm: "Tôi là Liên, con gái nuôi của ông Bảy. Bị ông Tư Hùng giam ở đây từ ba tháng nay để ép ông Bảy giao vườn thuốc. Ông ấy không biết tôi bị giam, tưởng tôi bỏ đi. Kẻ đó là thằng cháu họ của ông Tư Hùng, tên Hải, nó cải trang thành người làm trong nhà." Liên nắm tay cậu, run run: "Anh phải giúp tôi. Sáng mai nó sẽ ép ông Bảy ký giấy chuyển nhượng. Nếu ông ấy ký, tôi sẽ bị đưa đi mất."

Uy Tín +2
Lượt 28

BẠN ĐÃ CHỌN

Đánh thức ông Bảy Mùi dậy, kể hết sự thật ngay bây giờ — liều nhưng dứt khoát

Hạo Thiên nhìn Liên, rồi nhìn về phía căn nhà tối om. Cậu biết chần chừ sẽ chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn. "Đợi tôi." Cậy lặng lẽ bước vào nhà, đến trước cửa buồng ông Bảy Mùi. Gõ nhẹ. "Ông ơi, cháu có chuyện gấp." Tiếng ông lão trở mình, rồi giọng khàn khàn vọng ra: "Gì mà đêm hôm?" Cậu đẩy cửa bước vào, kéo ông ngồi dậy. Trong bóng tối, cậu kể lại tất cả — từ lời cảnh báo của Liên, miếng bí tẩm thuốc, đến việc Hải là cháu họ ông Tư Hùng đang giam cô. Ông Bảy Mùi ngồi im lặng, tay nắm chặt vạt chăn. Một lúc lâu sau, ông mới thở dài: "Thảo nào... tao để ý thấy nó cứ lảng vảng quanh phòng Liên. Tao tưởng nó giúp việc." Ông đứng dậy, lần trong bóng tối lấy một cây gậy tre chắc tay. "Thằng khốn. Tao đã nuôi nó từ nhỏ." Đúng lúc ấy, tiếng bước chân lộp cộp từ buồng bên vọng sang. Hải đã thức dậy. Cánh cửa buồng nó bật mở, một bóng đen đứng chặn ở ngưỡng cửa, tay cầm con dao dài sáng loáng dưới ánh trăng. "Ông già tỉnh rồi à? Đỡ cho tôi phải đợi sáng."

Uy Tín +2
Lượt 29

BẠN ĐÃ CHỌN

Giật lấy cây gậy của ông Bảy Mùi, lao thẳng vào Hải — tấn công bất ngờ

Hạo Thiên không chần chừ. Cậu giật lấy cây gậy tre từ tay ông Bảy Mùi, lao thẳng về phía bóng đen đang chặn ở ngưỡng cửa. Hải vung dao chém ngang, nhưng cậu đã kịp cúi thấp, cây gậy quất mạnh vào cổ tay hắn. Con dao văng ra, rơi lộp bộp xuống nền gạch. Hải gầm lên, lao tới ôm chặt lấy cậu. Cả hai vật lộn dưới ánh trăng, bụi bay mù mịt. Ông Bảy Mùi giơ cao ngọn đèn dầu, Liên từ ngoài chạy vào, tay cầm một cái chậu đồng, đập thẳng vào đầu Hải. Một tiếng "choeng" vang lên, Hải đờ người ra rồi từ từ ngã khuỵu xuống, bất tỉnh. Cả nhà im phăng phắc. Ông Bảy Mùi thở hổn hển, nhìn Hạo Thiên và Liên: "Trói nó lại. Sáng mai đưa lên quan huyện." Nhưng khi ông vừa nói dứt lời, từ ngoài cổng vọng vào tiếng vỗ tay lốp bốp. Một giọng quen thuộc cất lên trong bóng tối: "Hay lắm, thằng nhỏ. Tao đã bảo mày có tài mà." Ông Tư Hùng đứng đó, cùng với Bảy Lợi và thêm ba tên nữa — tay ai cũng cầm gậy gộc. Hắn đã theo dõi tất cả từ đầu.

Uy Tín +2Sức Khỏe 3
Lượt 30

BẠN ĐÃ CHỌN

Bình tĩnh bước ra, nói với ông Tư Hùng rằng hắn đến đây đúng lúc — chính quyền sắp biết hết mọi chuyện

Hạo Thiên đặt cây gậy xuống, bước ra ánh trăng, mặt đối mặt với ông Tư Hùng. Cậu không cao giọng, nhưng giọng nói vang rõ trong đêm khuya: “Bác đến đúng lúc quá. Cháu đang định sáng mai đưa Hải lên quan huyện, kể hết chuyện bác sai nó giam Liên, tẩm thuốc vào canh, ép ông Bảy Mùi ký giấy. Thêm vụ anh trai Thảo nữa.” Ông Tư Hùng nheo mắt, tay vẫn phe phẩy quạt, nhưng nụ cười đã tắt. “Mày nghĩ quan huyện sẽ tin một thằng nhóc ăn mày?” Hạo Thiên mỉm cười: “Cháu không có gì ngoài cái miệng. Nhưng Liên có vết thương trên tay, Hải có con dao dính máu, và ông Bảy Mùi có tờ giấy nợ mà bác ép ông ấy ký. Đủ để mở một vụ kiện rồi.” Bảy Lợi bước lên, gậy giơ lên, nhưng ông Tư Hùng giơ tay chặn lại. Hắn nhìn Hạo Thiên một lúc lâu, rồi cười khẩy: “Mày gan đấy. Nhưng mày quên mất một điều — tao không đến đây một mình. Ngoài kia còn mười thằng nữa. Mày có chạy cũng không thoát.”

Uy Tín +2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.