Chương 1 / 7
Trần Thu Hà
Trần Thu Hà · Xuyên không làm giàu
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giàu có nhất
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Trần Thu Hà từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyNăm 2003, tôi mở mắt trong căn phòng trọ ẩm mốc ở Sài Gòn. Điện thoại bàn đổ chuông, giọng mẹ tôi run run: "Hà à, ba mày nợ nần đầm đìa, bọn đòi nợ sắp lên tới nơi rồi!" Tôi nhìn lịch tường — ngày 15 tháng 6. Cú sốc tái sinh vẫn chưa tan, nhưng kiếp trước dạy tôi: thời gian là vàng. Tôi biết sắp có cơn sốt đất ở khu vực này, và chỉ cần một số vốn nhỏ...
BẠN ĐÃ CHỌN
Gọi cho đứa bạn thân từng giàu có kiếp trước, thử vận may xin vay mượn
Tôi bấm số Minh Hoàng, tay run run. Kiếp trước, hắn là tay chơi bất động sản có tiếng, nhưng năm 2003 này, hắn vẫn chỉ là sinh viên năm cuối. Điện thoại đổ chuông ba hồi, giọng hắn ngái ngủ: "Hà à? Sáng sớm gọi gì thế?" Tôi kể qua chuyện nhà, cố giọng bình tĩnh nhất. Hắn im lặng vài giây, rồi bất ngờ nói: "Tao đang có 30 triệu từ vụ bán xe máy cũ. Nhưng mà Hà à, mày có chắc không đấy?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Hẹn gặp trực tiếp, mang theo tờ báo có tin quy hoạch khu đất để thuyết phục
Tôi lao ra sạp báo đầu ngõ, mồ hôi đẫm lưng. Trên tay là tờ Sài Gòn Giải Phóng số ra hôm qua — tin quy hoạch khu đô thị mới phía Đông đã được phê duyệt. Ở trang 3, có một bài nhỏ tưởng vô thưởng vô phạt, nhưng tôi biết đó là mỏ vàng. Tôi vừa chạy xe đạp đến nhà Minh Hoàng vừa lẩm bẩm: "Cái này kiếp trước tao đọc rồi, tháng sau đất sẽ tăng gấp ba."
Đến nơi, thằng bạn mở cửa với vẻ mặt ngơ ngác. Tôi quăng tờ báo lên bàn, chỉ thẳng vào mục quy hoạch. Mắt nó nheo lại đọc, rồi nhìn tôi dò hỏi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Kể khéo: "Tao có người quen trong sở quy hoạch, thông tin này chắc chắn đúng. Chung vốn đi, tao lo phần đàm phán."
Minh Hoàng nhíu mày, tay xoa xoa tờ báo. "Người quen trong sở quy hoạch? Sao tao không biết?" Nó nhìn tôi soi mói. Tôi nuốt nước bọt, cố giữ giọng đều: "Chuyện dài lắm, nhưng tin tao đi. 30 triệu, hai đứa góp chung, tao cam đoan sau hai tháng lời gấp đôi." Nó cắn môi, nhìn đồng hồ rồi nhìn tờ báo. Bất ngờ, nó đứng dậy lục tủ lấy xấp tiền. "Được, nhưng tao đi với mày ra chỗ đất đó. Giờ luôn."
BẠN ĐÃ CHỌN
Gật đầu đồng ý, dắt nó đi ngay đến mảnh đất hoang ven sông
Chúng tôi lao ra đường, nắng Sài Gòn chói chang. Tôi đạp xe, thằng Hoàng chạy xe máy theo sau. Đến khu đất hoang ven sông, cỏ dại mọc cao ngang đầu gối, vài căn nhà ổ chuột lụp xụp. Tôi chỉ tay: "Miếng này, 200m2, chỉ cần 30 triệu là cọc được." Hoàng nhìn quanh, mặt đầy hoài nghi. "Hà ơi, đây là đất bãi bồi, lụt là tiêu. Mày chắc chứ?" Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên từ căn lều gần đó bước ra, nhìn chúng tôi chằm chằm.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
