Chương 5 / 7
Trần Thu Hà
Trần Thu Hà · Xuyên không làm giàu
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giàu có nhất
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Trần Thu Hà từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Hét toáng lên: "Công an! Công an!" hòng làm tụi nó hoảng sợ mà bỏ chạy
Tôi hét toáng lên, tiếng la xé tan không khí: "CÔNG AN! CÔNG AN!" Tên đàn ông giật mình, tay nới lỏng. Thằng Bảy vung cây sắt vụt ngang, nó lùi lại. "Mẹ kiếp, con nhỏ này điên rồi!" Hắn nhìn về phía đường lớn, nơi có bóng người đang chạy tới, rồi quay sang đồng bọn: "Đi mau!" Cả ba nhảy lên xe máy, phóng đi mất hút. Tôi thở dốc, quỳ sụp xuống đất. Thằng Bảy chạy đến, nhặt túi vàng lên, nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Xuyên không làm giàu và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cố đứng dậy, bảo thằng Bảy đưa tôi về nhà, hẹn mai ra phường làm thủ tục sang tên
Tôi loạng choạng đứng dậy, chân tay rã rời. Thằng Bảy đỡ tôi, tay vẫn ôm túi vàng. "Mai tám giờ sáng, ra phường làm thủ tục. Anh nhớ mang theo giấy tờ tùy thân." Nó gật đầu, mắt vẫn chưa hết bàng hoàng. Tôi quay lưng bước đi, nhưng bỗng nhiên nó gọi giật lại: "Ê! Khoan đã..." Tôi quay ra, thấy nó mở túi vàng, rút ra một cây vàng nhỏ đưa cho tôi: "Cầm lấy, coi như lời cảm ơn. Tao không phải loại vô ơn."
BẠN ĐÃ CHỌN
Từ chối, bảo: "Giữ lấy mà trả nợ. Tôi tin anh, chỉ cần anh đúng hẹn mai là được."
Thằng Bảy nhìn tôi, mắt nó long lanh như sắp khóc. Nó không nói gì, chỉ gật đầu mạnh rồi quay lưng đi vào bóng tối. Tôi đứng đó, tay chân rã rời, áo quần lấm lem bùn đất. Minh Hoàng chạy đến, thở hổn hển: "Mày ổn không? Tao thấy tụi nó chạy đi rồi..." Tôi nhìn nó, cười nhạt: "Ổn. Mai có đất rồi." Nhưng trong lòng tôi biết, cuộc chiến mới chỉ bắt đầu — còn 50 triệu nợ của thằng Bảy, còn đám chủ nợ, còn bao nhiêu thứ phải lo.
BẠN ĐÃ CHỌN
Quay lại tìm ông Tư, nhờ ông ta dẫn đường gặp thêm vài chủ đất khác trong khu vực
Tôi kéo Hoàng quay lại căn lều của ông Tư. Ông ta vừa về, đang ngồi thẫn thờ trước hiên. Thấy tôi, ông giật mình: "Ủa, con còn chưa về hả? Tao tưởng..." Tôi cắt lời: "Chú ơi, cháu muốn nhờ chú dẫn đi gặp thêm vài chủ đất khác trong xóm. Cháu có tiền, muốn mua thêm." Ông Tư nhìn tôi, mắt hơi nheo lại: "Con mua một miếng chưa xong, đã tính mua thêm? Mà thôi, để tao dẫn đi. Nhưng mà..." Ông ta ngập ngừng nhìn về phía đường lớn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rút thêm 200 nghìn, bảo: "Đây là phí dẫn đường. Cháu muốn gặp chủ ba miếng đất gần cầu nhất."
Ông Tư nhìn tờ tiền, tay run run nhận lấy. "Được rồi, để tao dẫn đi. Nhưng mà con ơi, mấy miếng gần cầu là đất của dân chài, họ ở tạm chứ không có sổ đỏ đâu." Ông ta chỉ tay về phía bờ sông: "Có ba miếng: một của ông Năm, một của bà Tám góa, còn một miếng cuối là của thằng Út khờ. Nhưng mà coi chừng, tụi xã hội đen cũng đang nhòm ngó mấy miếng đó."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
