Chương 7 / 7
Trần Thu Hà
Trần Thu Hà · Xuyên không làm giàu
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Giàu có nhất
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Trần Thu Hà từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười lịch sự, bắt tay bà Tám: "Cháu chào bác. Cháu nghe nói bác có miếng đất gần bờ sông, cháu muốn mua với giá hợp lý."
Bà Tám nhìn tôi, tay run run bắt lại. "Chào... chào con. Ừ, bác có miếng đất, nhưng mà nó ở xa xó lắm, có ai thèm mua đâu." Giọng bà yếu ớt, pha chút nghi ngờ. Ông Tư đứng bên cạnh, gật gù: "Bà Tám hiền lành, nhưng mà miếng đất của bả ngay khúc sông đó, hồi xưa ông nhà bả mua để làm vựa cá. Giờ ổng mất rồi, bả không làm nổi." Tôi nhìn về phía bờ sông, nơi tôi biết cây cầu mới sẽ đâm thẳng qua. Đây là cơ hội không thể bỏ lỡ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Kéo bà Tám vào nhà ông Tư, lấy giấy bút ra viết giấy đặt cọc ngay tại chỗ
Tôi nhẹ nhàng nắm tay bà Tám, dẫn vào nhà ông Tư. "Bác ngồi chơi, cháu có bút với giấy đây." Tôi lôi từ cặp ra một tờ giấy trắng, bắt đầu viết: "Giấy đặt cọc mua bán đất..." Bà Tám nhìn tôi, mắt mở to: "Ơ... ơ con, bác chưa nói giá mà?" Ông Tư đứng bên cạnh, cười xòa: "Bà Tám ơi, người ta có thiện chí mà. Cứ nói giá đi, con Hà đây có tiền sẵn rồi." Bà Tám cắn môi, lúng túng nhìn xuống đất.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đặt bút xuống, dịu giọng: "Bác đừng lo, cháu không ép. Bác muốn bao nhiêu thì nói, cháu sẽ cố gắng."
Bà Tám nhìn tôi, mắt rưng rưng. Bà cúi xuống mở chiếc giỏ nhựa cũ kỹ, lôi ra một xấp giấy tờ đã ố vàng. "Miếng đất đó... hồi ổng mua là 15 triệu. Giờ bác chỉ cần 20 triệu để trả nợ cho mấy đứa nhỏ đi học... Nhưng mà..." Bà ngập ngừng nhìn tôi: "Có người cũng hỏi mua, họ trả 18 triệu thôi. Bác chưa bán vì thấy họ khó ưa quá." Tôi nghe tim mình đập nhanh — 20 triệu, rẻ hơn tôi nghĩ. Nhưng chưa kịp mừng thì ông Tư khẽ huých tay tôi: "Tụi xã hội đen cũng đang hỏi mua miếng đó đó con."
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi thêm: "Ai hỏi mua vậy bác? Có phải tụi hôm qua tới lục lều thằng Bảy không?"
Mặt bà Tám tái đi khi nghe tôi nhắc tới chuyện hôm qua. "Ừ... ừ, cũng tụi đó. Bọn nó tới hồi chiều, nói là mua đất của bác với giá 15 triệu, không trả thêm được đồng nào. Bác không bán, tụi nó dọa sẽ cho người tới quậy phá." Giọng bà run run, tay bấu chặt vào giỏ nhựa. Ông Tư thở dài: "Tụi nó mà đã nhắm thì khó thoát. Nhưng con Hà đây có cách đó bà, con nó hét một tiếng 'công an' là tụi nó chạy mất dép hôm qua đó."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cười khẩy: "15 triệu thì bác đừng bán. Cháu trả 22 triệu, nhưng bác phải ra phường công chứng trong hôm nay."
Bà Tám tròn mắt nhìn tôi, tay run run vuốt tờ giấy đất. "22 triệu... 22 triệu hả con? Nhưng mà ra phường hôm nay thì gấp quá, bác còn phải đưa mấy đứa nhỏ đi học..." Bà nhìn ra ngoài, trời đã sáng rõ. Ông Tư ghé tai tôi thì thầm: "Tụi xã hội đen nó cũng hẹn bả chiều nay tới trả tiền đó. Nếu con không chốt nhanh, tụi nó sẽ lấn tới." Tôi nhìn bà Tám, thấy sự do dự trong đôi mắt đã từng trải bao sóng gió. Đây là lúc cần đẩy mạnh.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.
