Chương 2 / 6

Chinh phục vị giáo sư trẻ lạnh lùng

Hạ Bối Bối · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Hạ Bối Bối
Chỉ số ở chương 2
Hạnh Phúc62/100
Sức Hút72/100
Danh Tiếng70/100

Mục tiêu

Chinh phục vị giáo sư trẻ tuổi Thẩm Ngôn cực kỳ đẹp trai, lạnh lùng, là thiên tài và xuất thân từ gia tộc giàu có. Thẩm Ngôn là giáo sư nổi tiếng được rất nhiều cô gái chạy theo tán tỉnh thầy, nhưng anh rất thờ ơ, cao ngạo và phớt lờ những chiêu trò tán tỉnh đó. Bối Bối là cô sinh viên tài năng, tươi trẻ, năng động, thành tích học tập nổi bật nhưng lại sống tùy hứng, thiếu kỷ luật, táo bạo và nhiều chiêu trò thú vị. Cô dùng sự lém lỉnh, tinh nghịch và chiêu trò của mình để khuấy động, đảo lộn cuộc sống tẻ nhạt, khuôn phép của Thẩm Ngôn, chinh phục được trái tim lạnh giá của Thẩm Ngôn

Quan hệ

Thẩm Ngôn
cơ hội
Lâm Tiểu Điệp
thân thiết

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Hạ Bối Bối từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 6

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngồi bệt xuống ghế đá gần đó, xoa mắt cá chân giả vờ đau, hy vọng anh sẽ quan tâm và ở lại

Bối Bối ngồi bệt xuống ghế đá gần đó, tay xoa nhẹ mắt cá chân, mặt hơi nhăn lại như thể đang chịu đựng cơn đau. Cô liếc nhìn trộm về phía Thẩm Ngôn – anh đã dừng lại, quay nửa người nhìn cô. Một khoảnh khắc dài như vô tận, không khí sáng sớm như đông đặc lại.

Rồi anh thở dài, một tiếng thở rất nhẹ, gần như không nghe thấy. Thẩm Ngôn bước vài bước đến ghế đá, đứng trước mặt cô. Anh không ngồi xuống, chỉ nhìn xuống, giọng lạnh nhạt: "Có cần tôi đưa đến phòng y tế không?"

Bối Bối ngước lên, cố giữ vẻ mặt yếu đuối nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh nét tinh quái: "Giáo sư Thẩm bận chạy bộ mà, em không dám làm phiền. Em ngồi đây một lát là ổn thôi ạ."

Cô nói vậy nhưng tay vẫn ôm mắt cá, không có ý định đứng dậy. Thẩm Ngôn nhìn cô một lúc, đôi mày hơi nhíu lại – đó là biểu cảm duy nhất anh cho thấy. Anh lấy điện thoại ra, bấm số.

"Tôi sẽ gọi bảo vệ đến đưa cô về ký túc xá."

Sức Hút 1Hạnh Phúc 2Danh Tiếng 1
Lượt 7

BẠN ĐÃ CHỌN

Bất ngờ đứng dậy thật nhanh, giả vờ trượt chân lần nữa, khiến anh phải đỡ cô – một nước đi liều lĩnh hơn

Bối Bối không kịp suy nghĩ thêm. Khi Thẩm Ngôn vừa bấm số gọi bảo vệ, cô bật dậy thật nhanh, giả vờ chân yếu khiến cơ thể loạng choạng. Cô ngã về phía trước, tay vung lên – và đúng như tính toán, Thẩm Ngôn theo phản xạ buông điện thoại, đưa hai tay đỡ lấy cô.

Lần này, cả hai chạm nhau lâu hơn một chút. Tay anh vòng qua eo cô, bàn tay ấm áp giữ chặt lưng cô. Gương mặt họ chỉ cách nhau gang tấc, Bối Bối có thể thấy rõ đôi mắt đen sâu thẳm của anh – đang ánh lên một tia gì đó... khó chịu? Hay bối rối?

"Cô..." – giọng anh khàn đi, nhưng vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng – "Cô cố tình đúng không?"

Bối Bối mỉm cười, vẫn nằm gọn trong vòng tay anh, không vội đứng dậy: "Giáo sư Thẩm nghĩ em có thể diễn giỏi đến mức này sao?"

Một tia lửa nhỏ vụt qua ánh mắt anh. Không biết là tức giận hay thích thú. Anh đẩy cô đứng thẳng, bước lùi lại một bước, giữ khoảng cách.

"Đi theo tôi." – anh nói ngắn gọn, quay người bước về phía cổng trường.

Sức Hút +2Hạnh Phúc 1Danh Tiếng 1
Lượt 8

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngoan ngoãn đi theo anh, tò mò không biết anh định đưa mình đi đâu

Bối Bối ngoan ngoãn đi theo Thẩm Ngôn, bước chân thoăn thoắt bên cạnh anh. Cô không hỏi gì thêm, chỉ âm thầm quan sát – dáng đi thẳng tắp, bờ vai rộng, và cái cách anh lướt qua những tán cây mà không hề ngoảnh đầu lại. Anh đưa cô đến một quán cà phê nhỏ ngay cạnh cổng trường – không phải "Góc Trầm", mà là một quán khác tên "Mộc", yên tĩnh và vắng khách.

Anh kéo ghế, ra hiệu cho cô ngồi, rồi gọi hai cốc nước suối. Bối Bối ngạc nhiên – cô tưởng anh sẽ đưa mình đến phòng y tế, không ngờ lại vào quán cà phê.

"Tôi biết cô là sinh viên trong lớp tôi." – Thẩm Ngôn ngồi xuống đối diện, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt sắc lạnh dán chặt vào cô – "Hạ Bối Bối, đúng không? Thủ khoa đầu vào của khoa Tâm lý."

Cô hơi giật mình – anh nhớ tên cô. Nhưng chưa kịp vui mừng, anh nói tiếp, giọng không chút cảm xúc: "Tôi không biết cô đang chơi trò gì, nhưng tôi khuyên cô nên dừng lại. Những chiêu trò này vô ích. Tôi thấy hết rồi."

Sức Hút +2Hạnh Phúc 2Danh Tiếng +2
Lượt 9

BẠN ĐÃ CHỌN

Đứng dậy, cười khẩy: "Được thôi, nếu giáo sư đã nói vậy thì em đi đây. Cảm ơn vì nước suối." – rồi bỏ đi, tạo kịch tính để anh phải gọi cô lại

Bối Bối đứng dậy, khóe môi cong lên nụ cười khẩy đầy kiêu hãnh. Cô cầm chai nước suối, nhẹ nhàng nói: "Được thôi, nếu giáo sư đã nói vậy thì em đi đây. Cảm ơn vì nước suối." – rồi quay lưng bước đi, từng bước chân chậm rãi nhưng dứt khoát.

Cô đếm nhẩm trong đầu: một, hai, ba...

"Đứng lại."

Giọng anh vang lên sau lưng, vẫn lạnh nhạt nhưng có chút gì đó khác – như thể anh không ngờ cô lại dễ dàng bỏ cuộc đến vậy. Bối Bối dừng bước, nhưng không quay lại. Cô mỉm cười thầm trong lòng – kế hoạch đang hiệu quả.

"Cô ngồi xuống. Tôi chưa nói hết." – giọng anh vẫn đều đều, nhưng có chút miễn cưỡng.

Bối Bối quay lại, nhướn mày nhìn anh. Thẩm Ngôn đang nhìn cô, ánh mắt có chút phức tạp. Anh chỉ vào ghế đối diện, ra hiệu cho cô ngồi xuống. Khi cô đã ngồi, anh nói tiếp:

"Tôi không thích những trò chơi. Nhưng tôi cũng không phải kẻ ngốc. Nếu cô thực sự muốn học tâm lý học, tôi sẵn sàng giúp đỡ. Còn nếu cô có ý đồ khác..." – anh ngừng lại, đôi mắt sắc bén nhìn thẳng vào cô – "thì tôi khuyên cô nên từ bỏ trước khi lãng phí thời gian của cả hai."

Sức Hút 2Hạnh Phúc 2Danh Tiếng +1
Lượt 10

BẠN ĐÃ CHỌN

Nghiêm túc gật đầu, nói rằng em thực sự muốn học và xin anh hướng dẫn – mở ra cơ hội tiếp xúc chính đáng

Bối Bối hít một hơi thật sâu, khuôn mặt trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết. Cô nhìn thẳng vào mắt Thẩm Ngôn, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy chân thành: "Em xin lỗi giáo sư vì những hành động vừa rồi. Em thực sự ngưỡng mộ tài năng và kiến thức của anh, và em muốn học hỏi một cách nghiêm túc. Nếu giáo sư đồng ý hướng dẫn, em sẽ chứng minh bản thân mình không chỉ là một cô gái thích chơi trò."

Thẩm Ngôn nhìn cô một lúc lâu, đôi mắt đen sâu thẳm như muốn soi thấu từng lớp suy nghĩ của cô. Cuối cùng, anh khẽ thở dài, lấy từ trong túi áo vest ra một tấm danh thiếp trắng tinh, đặt lên bàn.

"Thứ Hai tuần sau, sau giờ học, đến phòng nghiên cứu của tôi. Tầng 3, khu nhà A. Mang theo giáo trình và một bộ câu hỏi tự luận cô đã chuẩn bị." – anh đứng dậy, chỉnh lại cổ áo – "Đừng trễ."

Nói rồi, anh quay người bước đi, để lại Bối Bối ngồi đó với tấm danh thiếp trên tay, lòng đầy hân hoan.

Sức Hút +2Hạnh Phúc +4Danh Tiếng +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.