Chương 3 / 6

Chinh phục vị giáo sư trẻ lạnh lùng

Hạ Bối Bối · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Hạ Bối Bối
Chỉ số ở chương 3
Hạnh Phúc66/100
Sức Hút74/100
Danh Tiếng73/100

Mục tiêu

Chinh phục vị giáo sư trẻ tuổi Thẩm Ngôn cực kỳ đẹp trai, lạnh lùng, là thiên tài và xuất thân từ gia tộc giàu có. Thẩm Ngôn là giáo sư nổi tiếng được rất nhiều cô gái chạy theo tán tỉnh thầy, nhưng anh rất thờ ơ, cao ngạo và phớt lờ những chiêu trò tán tỉnh đó. Bối Bối là cô sinh viên tài năng, tươi trẻ, năng động, thành tích học tập nổi bật nhưng lại sống tùy hứng, thiếu kỷ luật, táo bạo và nhiều chiêu trò thú vị. Cô dùng sự lém lỉnh, tinh nghịch và chiêu trò của mình để khuấy động, đảo lộn cuộc sống tẻ nhạt, khuôn phép của Thẩm Ngôn, chinh phục được trái tim lạnh giá của Thẩm Ngôn

Quan hệ

Thẩm Ngôn
chú ý
Lâm Tiểu Điệp
thân thiết

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Hạ Bối Bối từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 11

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngay chiều nay rủ Tiểu Điệp đến thư viện, tìm mọi tài liệu liên quan đến nghiên cứu của Thẩm Ngôn để chuẩn bị thật tốt

Bối Bối cẩn thận cất tấm danh thiếp vào túi áo, lòng rộn ràng nhưng vẫn cố giữ vẻ bình thản. Cô gọi ngay cho Tiểu Điệp, hẹn gặp ở thư viện trung tâm trong vòng ba mươi phút nữa. Trên đường đi, cô lướt qua khuôn viên trường, nắng chiều vàng nhạt trải dài trên những hàng cây xanh mát.

Đến thư viện, Tiểu Điệp đã đợi sẵn ở bàn tra cứu, hai mắt sáng rỡ khi thấy Bối Bối. "Sao rồi? Thành công chứ?" – Tiểu Điệp thì thầm, kéo tay bạn ngồi xuống. Bối Bối kể lại mọi chuyện, từ lúc giả vờ vấp ngã cho đến khi Thẩm Ngôn đưa danh thiếp. Tiểu Điệp tròn mắt: "Trời ơi, mày liều thật đấy! Nhưng ít nhất cũng có cơ hội rồi."

Cả hai bắt đầu lục tìm trong hệ thống thư viện. Sau gần một tiếng đồng hồ, chúng phát hiện Thẩm Ngôn đã công bố hơn hai mươi bài báo khoa học, chủ yếu về tâm lý học hành vi và nhận thức. Đặc biệt, có một cuốn sách anh viết về "Bản chất của sự thu hút trong giao tiếp xã hội" – tựa đề khiến Bối Bối bật cười.

Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên từ cửa thư viện. Bối Bối ngước lên – Thẩm Ngôn đang bước vào, tay cầm một tập tài liệu dày, ánh mắt lướt qua khu vực bàn tra cứu. Anh dừng lại khi thấy cô.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Lượt 12

BẠN ĐÃ CHỌN

Giả vờ đang mải mê đọc sách, không để ý đến anh, tạo vẻ tự nhiên và tập trung

Bối Bối cúi gằm mặt xuống cuốn sách, giả vờ đang mải mê đọc những dòng chữ về "cơ chế thu hút trong giao tiếp". Nhưng thực tế, cô có thể cảm nhận được từng bước chân của Thẩm Ngôn đang tiến lại gần. Tim cô đập thình thịch, nhưng cô cố giữ nét mặt tự nhiên, ngón tay lật từng trang sách một cách chậm rãi.

Tiểu Điệp ngồi bên cạnh cũng căng thẳng không kém, cô bé cúi đầu giả vờ viết bài, nhưng mắt liếc nhìn trộm.

Thẩm Ngôn đi ngang qua bàn của họ. Bối Bối cảm nhận được bóng anh đổ dài trên trang sách – một giây, hai giây... rồi anh bước tiếp, đến kệ sách phía cuối phòng. Cô thở phào nhẹ nhõm, nhưng không dám ngước lên ngay.

Vài phút sau, cô liếc nhanh về phía anh – Thẩm Ngôn đang đứng trước kệ sách chuyên ngành, tay lướt nhẹ qua những gáy sách. Anh rút ra một cuốn, lật vài trang rồi khựng lại. Đột nhiên, anh quay đầu nhìn thẳng về phía cô.

Không phải tình cờ. Anh cố tình.

Sức Hút +1Hạnh Phúc 1
Lượt 13

BẠN ĐÃ CHỌN

Giữ nguyên tư thế, mỉm cười nhẹ và gật đầu chào anh một cách lịch sự, tự nhiên nhất có thể

Bối Bối giữ nguyên tư thế, khẽ ngước lên, nở nụ cười nhẹ nhàng và lịch sự gật đầu chào Thẩm Ngôn. Ánh mắt cô trong veo, không chút lúng túng hay giả tạo – như thể việc cô đang ở thư viện đọc sách là điều tự nhiên nhất trên đời. Thẩm Ngôn nhìn cô một thoáng, gật đầu đáp lại, rồi quay đi tìm cuốn sách khác trên kệ.

Bối Bối thầm thở phào, cúi xuống tiếp tục đọc. Nhưng trong lòng cô đang nhảy múa – cô vừa vượt qua một bài kiểm tra nhỏ mà không hề bị lộ.

Tiểu Điệp nghiêng người qua, thì thầm: "Mày làm tốt lắm! Nhưng mà này... tao vừa thấy có một tờ giấy rơi từ túi áo của thầy ấy xuống sàn. Hình như thầy không để ý."

Bối Bối liếc nhìn – đúng vậy, dưới chân kệ sách gần chỗ Thẩm Ngôn vừa đứng, có một mảnh giấy nhỏ màu trắng. Cô có thể nhặt lên và trả lại cho anh – một cơ hội vàng để tiếp cận một cách tự nhiên.

Sức Hút 1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Lượt 14

BẠN ĐÃ CHỌN

Đứng dậy, nhặt tờ giấy lên và bước đến trả cho Thẩm Ngôn, kèm theo một câu nói nhẹ nhàng

Bối Bối hít một hơi nhẹ, đứng dậy một cách tự nhiên, cúi xuống nhặt mảnh giấy trắng dưới sàn. Đó là một tờ ghi chú nhỏ, nét chữ của Thẩm Ngôn – sắc sảo, ngay ngắn nhưng thoáng chút vội vã. Cô bước đến gần kệ sách nơi anh đang đứng, giọng nhẹ nhàng nhưng đủ nghe:

"Thưa giáo sư, hình như anh đánh rơi cái này."

Thẩm Ngôn quay lại, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên khi thấy cô. Anh nhận lấy mảnh giấy, liếc nhanh rồi cất vào túi áo. "Cảm ơn." – giọng anh vẫn đều đều, nhưng có chút gì đó mềm đi – "Cô đọc sách chăm chỉ đấy. Cuốn đó... không phải dễ hiểu."

Bối Bối mỉm cười, tay vân vê gáy sách: "Em muốn chuẩn bị thật tốt cho buổi gặp thứ Hai tới. Em không muốn làm giáo sư thất vọng."

Một tia sáng khẽ lướt qua mắt Thẩm Ngôn. Anh gật đầu, khóe môi hơi động đậy – có thể là một nụ cười, nhưng quá nhanh để Bối Bối kịp nhận ra. "Tôi sẽ đợi."

Anh quay người, bước ra cửa thư viện. Bối Bối đứng đó, tay siết nhẹ cuốn sách, lòng lâng lâng.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +2Danh Tiếng +1
Lượt 15

BẠN ĐÃ CHỌN

Quay lại bàn, tiếp tục đọc sách và ghi chép tỉ mỉ cho đến tối, chuẩn bị thật kỹ cho buổi hướng dẫn

Bối Bối quay lại bàn, ngồi xuống và mở cuốn sách ra trang đã đánh dấu. Lần này, cô thực sự tập trung. Những dòng chữ về tâm lý học hành vi, về cơ chế thu hút và phản ứng xã hội – tất cả đều trở nên thú vị hơn khi cô biết mình đang chuẩn bị cho buổi gặp với Thẩm Ngôn. Cô ghi chép tỉ mỉ, gạch chân những khái niệm quan trọng, viết ra những câu hỏi có thể đặt ra để thể hiện sự hiểu biết sâu sắc.

Tiểu Điệp ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn bạn với ánh mắt khâm phục. "Mày làm tao ngạc nhiên đấy, Bối Bối. Tao chưa bao giờ thấy mày chăm chỉ đến thế."

Bối Bối mỉm cười, không ngước lên: "Vì lần này không chỉ là chinh phục một người, mà còn là chinh phục chính mình."

Khi đồng hồ điểm 7 giờ tối, thư viện bắt đầu vắng dần. Bối Bối gấp sách lại, xếp gọn gàng những tờ ghi chép vào túi. Cô cảm thấy đầu óc mình đầy ắp kiến thức, và lòng đầy háo hức cho buổi thứ Hai.

Ra khỏi thư viện, trời đã tối, gió thu mát rượi. Tiểu Điệp kéo tay cô: "Đi ăn tối không? Tao biết quán bún bò ngon lắm, gần đây thôi."

Hạnh Phúc +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.