Chương 4 / 6
Chinh phục vị giáo sư trẻ lạnh lùng
Hạ Bối Bối · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Chinh phục vị giáo sư trẻ tuổi Thẩm Ngôn cực kỳ đẹp trai, lạnh lùng, là thiên tài và xuất thân từ gia tộc giàu có. Thẩm Ngôn là giáo sư nổi tiếng được rất nhiều cô gái chạy theo tán tỉnh thầy, nhưng anh rất thờ ơ, cao ngạo và phớt lờ những chiêu trò tán tỉnh đó. Bối Bối là cô sinh viên tài năng, tươi trẻ, năng động, thành tích học tập nổi bật nhưng lại sống tùy hứng, thiếu kỷ luật, táo bạo và nhiều chiêu trò thú vị. Cô dùng sự lém lỉnh, tinh nghịch và chiêu trò của mình để khuấy động, đảo lộn cuộc sống tẻ nhạt, khuôn phép của Thẩm Ngôn, chinh phục được trái tim lạnh giá của Thẩm Ngôn
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Hạ Bối Bối từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Rủ Tiểu Điệp đi dạo quanh khu phố Nguyễn Văn Trỗi – nơi có quán "Góc Trầm" – để thăm dò địa điểm trước khi gặp Thẩm Ngôn
Bối Bối khoác tay Tiểu Điệp, kéo cô bạn đi về hướng phố Nguyễn Văn Trỗi. "Ăn sau cũng được, tao muốn xem quán Góc Trầm trước đã. Biết đâu mai mốt lại có dịp ghé qua đó với giáo sư Thẩm thì sao?"
Tiểu Điệp lắc đầu cười, nhưng vẫn ngoan ngoãn đi theo. Hai cô gái bước dọc con phố nhỏ, những ngọn đèn đường vàng ấm chiếu xuống vỉa hè. Quán Góc Trầm nằm ở cuối phố, một căn nhà nhỏ với mặt tiền bằng gỗ, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt ra từ ô cửa kính. Bên trong vắng khách, chỉ có vài người ngồi lặng lẽ bên tách cà phê.
Bối Bối dừng lại trước cửa, nhìn vào bên trong. Một góc nhỏ gần cửa sổ, nơi có chiếc bàn gỗ đơn giản và một chiếc đèn bàn kiểu cổ – cô có thể tưởng tượng Thẩm Ngôn ngồi đó, tay cầm cuốn sách, gương mặt lạnh lùng dưới ánh sáng mờ ảo.
"Đẹp thật." – Tiểu Điệp thì thầm – "Nhưng mà tối nay thầy ấy không có ở đây."
Bối Bối gật đầu, định quay đi thì cánh cửa quán bất ngờ mở ra. Một người phụ nữ trẻ, khoảng ba mươi tuổi, với mái tóc đen dài và nụ cười hiền hậu, bước ra: "Hai em muốn vào uống gì không? Quán sắp đóng cửa rồi, nhưng vẫn còn phục vụ thêm một lượt."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhận lời vào uống một ly, vừa ngồi vừa hỏi thăm chủ quán về những vị khách quen – đặc biệt là Thẩm Ngôn
Bối Bối mỉm cười niềm nở: "Dạ, tụi em vào uống một ly ạ. Chị chủ quán dễ thương quá, chắc quán này có nhiều khách quen lắm ha?"
Người phụ nữ cười hiền, mở rộng cửa mời hai cô vào. Bên trong quán ấm cúng, mùi cà phê rang quyện với gỗ thông tạo nên không gian trầm lắng. Bối Bối chọn ngay chiếc bàn gần cửa sổ – góc mà cô tưởng tượng Thẩm Ngôn thường ngồi. Tiểu Điệp ngồi đối diện, nháy mắt tinh nghịch với bạn.
Chị chủ quán – tên Linh – mang ra hai ly americano, nhẹ nhàng đặt lên bàn. Bối Bối khéo léo hỏi: "Quán này đẹp quá chị, chắc có nhiều khách quen hay lui tới lắm ha? Tụi em mới đến, muốn tìm một góc yên tĩnh để học bài."
Chị Linh cười, tay lau ly pha chế: "Ừ, có vài vị khách quen, nhất là một giáo sư trẻ ở trường đại học – ảnh hay đến mỗi chủ nhật, ngồi ở góc đó đọc sách cả buổi."
Bối Bối cố giữ nét mặt tự nhiên, nhưng tim cô đập nhanh hơn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tỏ ra bất ngờ và hào hứng: "Ôi, có khi tụi em gặp vị giáo sư đó ở trường rồi ấy chứ!" – rồi bắt đầu một cuộc trò chuyện cởi mở hơn
Bối Bối khẽ reo lên, mắt sáng rỡ như vừa phát hiện ra điều thú vị: "Ôi, có khi tụi em gặp vị giáo sư đó ở trường rồi ấy chứ! Giáo sư trẻ, đẹp trai, hay mặc vest đen phải không chị?"
Chị Linh bật cười, tay rót thêm nước cho hai cô: "Đúng rồi, thầy Thẩm đó. Thầy ấy là khách quen của quán từ hồi mới mở, cũng gần hai năm nay rồi. Ngồi một mình, ít nói, nhưng dễ thương lắm – có hôm quên mang ví, thầy ấy còn để lại cà vạt làm tin rồi hôm sau quay lại trả."
Tiểu Điệp bụm miệng cười khúc khích. Bối Bối lén nhìn quanh quán, ghi nhớ từng chi tiết – góc ngồi, ánh sáng, loại nhạc đang phát. Cô đang xây dựng một kế hoạch hoàn hảo.
Đột nhiên, điện thoại Bối Bối rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: "Nhớ mang theo giáo trình và câu hỏi tự luận. Tôi sẽ kiểm tra kiến thức nền của cô trước." – ký tên Thẩm Ngôn.
Tim Bối Bối nhảy lên một nhịp. Anh nhắn tin cho cô trước cả ngày hẹn.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhắn lại ngay: "Em đã chuẩn bị xong rồi ạ. Giáo sư đừng lo, em không làm anh thất vọng đâu." – thể hiện sự tự tin và nghiêm túc
Bối Bối nhìn chăm chăm vào màn hình điện thoại, nụ cười không giấu được sự phấn khích. Cô nhanh tay nhắn lại: "Em đã chuẩn bị xong rồi ạ. Giáo sư đừng lo, em không làm anh thất vọng đâu." Gửi tin xong, cô ngước lên thấy Tiểu Điệp đang nhìn mình với ánh mắt tò mò.
"Ai thế?" – Tiểu Điệp thì thầm.
"Giáo sư Thẩm." – Bối Bối đáp, giọng hân hoan – "Nhắc tao mang giáo trình."
Chị Linh bưng ra thêm hai ly nước ấm, cười hiền: "Thầy Thẩm mà chủ động nhắn tin cho người khác thì hiếm lắm đấy. Chắc em đặc biệt lắm mới khiến thầy ấy để ý."
Bối Bối đang định đáp lại thì điện thoại rung tiếp – một tin nhắn khác từ Thẩm Ngôn: "Tôi không cần cô hứa hẹn. Tôi cần cô thể hiện. 8h sáng thứ Hai, đừng trễ."
Lạnh lùng như mọi khi, nhưng ít nhất anh vẫn nhắn lại.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cất điện thoại, tập trung uống nước và trò chuyện với chị Linh thêm về quán – tạo mối quan hệ tốt với chủ quán, biết đâu sau này có ích
Bối Bối cất điện thoại vào túi, hít một hơi thật sâu rồi nở nụ cười tươi rói với chị Linh. "Chị ơi, quán này có không khí dễ chịu quá. Em thấy mấy góc nhỏ xinh xinh, chắc chị chọn đồ đạc kỹ lắm ha?"
Chị Linh mỉm cười, kéo ghế ngồi xuống bàn hai cô. Mắt chị ánh lên niềm tự hào: "Ừ, chị tự tay chọn từng món đồ. Cái bàn gỗ này là của ông ngoại chị để lại, tủ sách kia chị mua từ một tiệm đồ cổ ở Hội An. Chị muốn quán có cảm giác ấm cúng, như một góc riêng cho những ai cần tĩnh lặng."
Tiểu Điệp chống cằm, mơ màng: "Đẹp thật đấy chị. Tụi em mà biết sớm hơn đã tới đây học bài từ lâu rồi."
Bối Bối lặng lẽ quan sát, ghi nhớ từng chi tiết. Cô để ý thấy một kệ sách nhỏ gần quầy pha chế, trên đó có vài cuốn sách tâm lý học – chắc là của Thẩm Ngôn để lại. Cô cũng thấy một bức ảnh chụp chị Linh đứng cạnh một người đàn ông lớn tuổi, có nét hao hao giống ai đó...
Chị Linh đứng dậy, nhìn đồng hồ: "Cũng muộn rồi, hai em về đi kẻo tối. Có dịp thì ghé chơi, chị pha cho ly cà phê đặc biệt."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


