Chương 5 / 6
Chinh phục vị giáo sư trẻ lạnh lùng
Hạ Bối Bối · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Chinh phục vị giáo sư trẻ tuổi Thẩm Ngôn cực kỳ đẹp trai, lạnh lùng, là thiên tài và xuất thân từ gia tộc giàu có. Thẩm Ngôn là giáo sư nổi tiếng được rất nhiều cô gái chạy theo tán tỉnh thầy, nhưng anh rất thờ ơ, cao ngạo và phớt lờ những chiêu trò tán tỉnh đó. Bối Bối là cô sinh viên tài năng, tươi trẻ, năng động, thành tích học tập nổi bật nhưng lại sống tùy hứng, thiếu kỷ luật, táo bạo và nhiều chiêu trò thú vị. Cô dùng sự lém lỉnh, tinh nghịch và chiêu trò của mình để khuấy động, đảo lộn cuộc sống tẻ nhạt, khuôn phép của Thẩm Ngôn, chinh phục được trái tim lạnh giá của Thẩm Ngôn
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Hạ Bối Bối từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Trước khi về, chỉ vào kệ sách hỏi mượn một cuốn tâm lý học – như một cách để có lý do quay lại và gần gũi hơn với không gian của Thẩm Ngôn
Bối Bối chưa vội đứng dậy, tay chỉ nhẹ về phía kệ sách nhỏ gần quầy. "Chị Linh ơi, cuốn sách tâm lý học trên kệ kia... em có thể mượn về đọc được không ạ? Em thấy nó hay quá, mà mai em có buổi hướng dẫn với thầy Thẩm, muốn tham khảo thêm."
Chị Linh nhìn theo hướng tay cô, gật đầu niềm nở: "Ừ, cuốn đó là của thầy Thẩm để quên hồi tuần trước đấy. Thầy ấy bảo để tạm đây, có ai cần thì cứ cho mượn. Em lấy đi, mai gặp thầy thì trả lại cũng được."
Bối Bối bước đến kệ sách, tay nhẹ nhàng lấy cuốn sách bìa nâu cứng. Đó là một cuốn chuyên khảo về "Tâm lý học nhận thức trong giao tiếp" – nét chữ của Thẩm Ngôn còn ghi chú bên lề bằng bút chì, những dòng suy nghĩ sắc sảo và sâu sắc. Cô lật vài trang, lòng rộn ràng khi thấy những dòng chữ tay của anh.
Tiểu Điệp đứng bên cạnh, huých nhẹ vào vai Bối Bối, thì thầm: "Cơ hội vàng đấy. Mai trả sách là có cớ nói chuyện với thầy rồi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cảm ơn chị Linh, hẹn mai sẽ ghé trả sách sau buổi hướng dẫn – tạo thêm một lần gặp nữa tại quán
Bối Bối ôm cuốn sách vào lòng, nở nụ cười rạng rỡ: "Cảm ơn chị Linh nhiều lắm. Mai em gặp thầy Thẩm xong, em sẽ ghé trả sách liền ạ. Chị cho em xin số điện thoại quán nhé, lỡ có hôm muốn đặt bàn học bài."
Chị Linh gật đầu, lấy từ quầy ra một tấm card nhỏ: "Số đây, có gì cứ nhắn chị. Quán mở cửa từ 7h sáng đến 10h tối, trừ thứ Hai chị nghỉ."
Bối Bối cất tấm card cẩn thận, cảm ơn lần nữa rồi cùng Tiểu Điệp rời khỏi quán. Ra đến cửa, Tiểu Điệp huých vai cô: "Mày giỏi thật đấy, vừa có sách vừa có số điện thoại quán. Thế là mai có cớ để ghé lại rồi."
Bối Bối mỉm cười bí hiểm, lòng đã bắt đầu tính toán cho ngày hôm sau. Cô nhìn cuốn sách trên tay, những dòng ghi chú của Thẩm Ngôn như thì thầm với cô qua từng trang giấy.
Sáng thứ Hai, Bối Bối thức dậy từ 6h. Cô mặc một chiếc váy trắng đơn giản nhưng thanh lịch, tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng, trang điểm nhẹ nhàng. Trong balo là giáo trình, cuốn sách mượn từ quán, và một hộp bút đầy đủ. Cô đến phòng nghiên cứu tầng 3 khu nhà A đúng 7h45.
Cánh cửa phòng đã mở. Thẩm Ngôn ngồi sau bàn làm việc, trước mặt là một tách cà phê đen, ánh mắt sắc bén nhìn vào màn hình laptop. Khi Bối Bối gõ cửa, anh ngước lên, nhìn cô từ đầu đến chân – một cái nhìn nhanh nhưng đầy đánh giá.
"Vào đi. Đúng giờ." – giọng anh không cảm xúc, nhưng có chút hài lòng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bước vào tự tin, đặt cuốn sách mượn từ quán lên bàn trước mặt anh, nói: "Em có mượn cuốn này từ quán Góc Trầm, chị Linh bảo của giáo sư. Em muốn trả lại ạ." – tạo điểm nhấn ngay từ đầu
Bối Bối bước vào phòng với dáng vẻ tự tin, tay cầm cuốn sách bìa nâu. Cô đặt nó lên bàn trước mặt Thẩm Ngôn, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: "Em có mượn cuốn này từ quán Góc Trầm, chị Linh bảo của giáo sư. Em muốn trả lại ạ."
Thẩm Ngôn ngước lên, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên khi nhận ra cuốn sách. Anh cầm lấy, lật vài trang, khóe môi khẽ động – có thể là một nụ cười rất nhẹ. "Cô đến quán đó?" – giọng anh có chút tò mò.
"Dạ, tình cờ thôi ạ. Em và bạn đi dạo quanh phố, thấy quán đẹp nên ghé vào." – Bối Bối đáp, giọng tự nhiên như thể đó là sự thật.
Thẩm Ngôn gật đầu, đặt cuốn sách sang một bên. "Ngồi xuống đi." – anh chỉ vào chiếc ghế đối diện – "Chúng ta bắt đầu."
Bối Bối ngồi xuống, mở balo lấy giáo trình và bộ câu hỏi tự luận đã chuẩn bị kỹ lưỡng. Thẩm Ngôn liếc nhìn tập giấy, hỏi một câu bất ngờ: "Theo cô, tại sao con người lại bị thu hút bởi những điều cấm kỵ?"
Câu hỏi không nằm trong giáo trình. Anh đang thử cô.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỉm cười, đáp một cách tinh nghịch: "Giáo sư đang thử em đấy à? Em nghĩ... có lẽ vì con người thích cảm giác mạo hiểm, vượt qua giới hạn." – vừa trả lời vừa khéo léo chuyển hướng
Bối Bối mỉm cười, nghiêng đầu nhìn Thẩm Ngôn với ánh mắt tinh nghịch: "Giáo sư đang thử em đấy à? Em nghĩ... có lẽ vì con người thích cảm giác mạo hiểm, vượt qua giới hạn. Giống như leo núi vậy – càng cao, càng nguy hiểm, càng muốn chinh phục."
Cô dừng lại một chút, rồi khẽ nói thêm: "Hoặc giống như việc tiếp cận một người tưởng chừng không thể tiếp cận – càng lạnh lùng, càng khó hiểu, càng khiến người ta tò mò."
Thẩm Ngôn nhướng mày, ánh mắt sắc bén nhưng có chút gì đó lấp lánh. Anh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi cầm bộ câu hỏi tự luận của cô lên xem. Những ngón tay thon dài lật từng trang, mắt đọc nhanh nhưng kỹ lưỡng.
"Cô chuẩn bị khá tốt." – anh đặt tập giấy xuống, giọng vẫn đều đều – "Nhưng câu trả lời của cô cho câu hỏi đầu tiên còn thiếu chiều sâu. Tôi muốn cô phân tích thêm về yếu tố văn hóa trong hành vi thu hút."
Anh đẩy một cuốn sách dày về phía cô: "Đọc chương ba và bốn, tuần sau trình bày lại."
Bối Bối nhận cuốn sách, lòng mừng thầm. Buổi hướng dẫn đầu tiên đã kết thúc tốt đẹp hơn cô mong đợi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi lại thêm một chút, hỏi anh về một đoạn trong cuốn sách cô vừa mượn – kéo dài cuộc trò chuyện một cách tự nhiên
Bối Bối chưa vội đứng dậy. Cô cầm cuốn sách bìa nâu vừa trả lại, mở ra một trang có đánh dấu, ngước lên hỏi với giọng tự nhiên nhất có thể: "Giáo sư ơi, em đọc đến đoạn này trong cuốn sách của anh – về 'hiệu ứng đồng cảm trong giao tiếp phi ngôn ngữ'. Em thấy hơi khó hiểu chỗ tác giả nói về sự khác biệt giữa đồng cảm nhận thức và đồng cảm cảm xúc. Anh có thể giải thích thêm cho em được không ạ?"
Thẩm Ngôn nhìn cô một lúc, rồi đưa tay nhận lấy cuốn sách. Anh lật đến trang cô vừa chỉ, mắt lướt nhanh vài dòng. Khi anh ngước lên, ánh mắt có chút gì đó khác – không còn hoàn toàn lạnh lùng nữa.
"Cô đọc kỹ đấy." – giọng anh vẫn đều, nhưng có chút ngạc nhiên – "Đoạn này quả thực khó. Đồng cảm nhận thức là khả năng hiểu được cảm xúc của người khác về mặt lý trí, trong khi đồng cảm cảm xúc là chia sẻ thực sự cảm xúc đó. Nhiều người nhầm lẫn giữa hai khái niệm này."
Anh kéo ghế lại gần hơn, bắt đầu giải thích. Bối Bối chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng gật đầu, đặt thêm câu hỏi. Cuộc trò chuyện kéo dài thêm hai mươi phút nữa, vượt xa thời gian dự kiến.
Khi đồng hồ điểm 8h45, Thẩm Ngôn ngừng lại, nhìn cô: "Cô hiểu chưa?"
Bối Bối mỉm cười: "Em hiểu rồi ạ. Cảm ơn giáo sư đã dành thời gian."
Anh gật đầu, đứng dậy tiễn cô ra cửa. Trước khi Bối Bối bước ra ngoài, anh nói thêm: "Chủ nhật này tôi có đến Góc Trầm. Nếu cô muốn thảo luận thêm về cuốn sách, có thể ghé qua."
Bối Bối đứng sững lại trong giây lát – anh vừa chủ động mời cô.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


