Chương 6 / 6
Chinh phục vị giáo sư trẻ lạnh lùng
Hạ Bối Bối · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Chinh phục vị giáo sư trẻ tuổi Thẩm Ngôn cực kỳ đẹp trai, lạnh lùng, là thiên tài và xuất thân từ gia tộc giàu có. Thẩm Ngôn là giáo sư nổi tiếng được rất nhiều cô gái chạy theo tán tỉnh thầy, nhưng anh rất thờ ơ, cao ngạo và phớt lờ những chiêu trò tán tỉnh đó. Bối Bối là cô sinh viên tài năng, tươi trẻ, năng động, thành tích học tập nổi bật nhưng lại sống tùy hứng, thiếu kỷ luật, táo bạo và nhiều chiêu trò thú vị. Cô dùng sự lém lỉnh, tinh nghịch và chiêu trò của mình để khuấy động, đảo lộn cuộc sống tẻ nhạt, khuôn phép của Thẩm Ngôn, chinh phục được trái tim lạnh giá của Thẩm Ngôn
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Hạ Bối Bối từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Nhún vai, giả vờ bận rộn: "Em xem lịch đã ạ, nếu rảnh em sẽ ghé." – tạo vẻ không quá dễ dãi, khiến anh phải chờ đợi
Bối Bối khẽ nhún vai, giả vờ bận rộn lấy điện thoại ra xem lịch, mày hơi nhíu lại như đang cân nhắc: "Em xem lịch đã ạ, nếu rảnh em sẽ ghé."
Cô ngước lên, nở nụ cười nhẹ, không quá hào hứng cũng không quá lạnh nhạt – vừa đủ để anh không biết cô đang nghĩ gì. Thẩm Ngôn nhìn cô một thoáng, khóe môi hơi động đậy, rồi gật đầu: "Tùy cô."
Cô quay người bước ra khỏi phòng, lòng đầy phấn khích nhưng vẫn cố giữ dáng vẻ thản nhiên. Vừa ra đến hành lang, cô suýt đụng phải một nam sinh viên cao lớn đang vội vã ôm chồng tài liệu. Chàng trai lúng túng xin lỗi, đôi mắt nâu sáng lên khi nhận ra cô: "Xin lỗi, xin lỗi! Cậu là Hạ Bối Bối phải không? Tớ là Minh Hoàng, học cùng khoá với cậu ở lớp Tâm lý học hành vi."
Bối Bối ngạc nhiên – cô chưa từng để ý đến chàng trai này trong lớp. Minh Hoàng có vẻ ngoài ưa nhìn, nụ cười hiền lành, phong cách giản dị.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chỉ gật đầu qua loa rồi bỏ đi ngay – tập trung vào kế hoạch chính, không muốn phân tâm
Bối Bối chỉ gật đầu qua loa với Minh Hoàng, nở một nụ cười xã giao rồi bước đi ngay, không dừng lại thêm giây nào. Cô nghe tiếng chàng trai gọi với theo: "Hẹn gặp lại cậu ở lớp nhé!" nhưng cô không quay đầu.
Ra đến cổng khu nhà A, Bối Bối thở phào, lấy điện thoại ra nhắn cho Tiểu Điệp: "Xong rồi. Thầy ấy mời tao đến Góc Trầm chủ nhật này. Tao bảo để xem lịch – cho thầy chờ một chút."
Tiểu Điệp trả lời ngay: "Giỏi! Mà này, tao vừa thấy có một anh chàng đẹp trai lạ hoắc đứng trước cổng trường, cứ ngó nghiêng như đang tìm ai. Tao đoán không phải sinh viên trường mình đâu."
Bối Bối nhướn mày tò mò, nhưng rồi lắc đầu. Cô không muốn để bất cứ điều gì làm xao nhãng mục tiêu chính. Cô cần tập trung chuẩn bị cho buổi gặp chủ nhật – và quan trọng hơn, phải giữ vững hình ảnh một cô sinh viên nghiêm túc, không quá dễ dãi trước mắt Thẩm Ngôn.
Nhưng khi cô vừa bước qua cổng trường, một chiếc xe hơi màu đen bóng bỗng dừng lại ngay trước mặt cô. Cửa kính hạ xuống, để lộ gương mặt một người đàn ông trung niên, tóc hoa râm, ánh mắt sắc bén – và có nét rất quen.
"Cô là Hạ Bối Bối?" – giọng ông ta trầm, uy quyền.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cảnh giác, lùi lại một bước, hỏi: "Dạ, tôi là Hạ Bối Bối. Ông là ai ạ?" – giữ thái độ lịch sự nhưng đề phòng
Bối Bối lùi lại một bước, tay siết nhẹ quai balo, ánh mắt cảnh giác nhưng vẫn giữ vẻ lịch sự. Cô nhìn thẳng vào người đàn ông trung niên – gương mặt góc cạnh, mái tóc hoa râm vuốt gọn, đôi mắt sắc bén dù đã có tuổi. Có một nét gì đó rất quen, nhưng cô không thể đặt tên ngay.
"Dạ, tôi là Hạ Bối Bối. Ông là ai ạ?" – giọng cô bình tĩnh, pha chút xa cách.
Người đàn ông mỉm cười – một nụ cười lịch thiệp nhưng đầy tính toán. Ông ta rút trong túi áo vest ra một tấm danh thiếp, đưa qua cửa kính xe cho cô. Trên tấm thiếp in dòng chữ: Thẩm Trọng – Tập đoàn Thẩm Thị.
"Tôi là ba của Thẩm Ngôn." – giọng ông trầm, đều – "Tôi muốn nói chuyện với cô một chút về con trai tôi."
Bối Bối đứng sững. Ba của Thẩm Ngôn? Người đàn ông đã bỏ mặc anh từ nhỏ, chỉ chu cấp tiền bạc? Cô cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng – chuyện này không hề nằm trong kế hoạch.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cầm danh thiếp nhưng từ chối lên xe, hẹn gặp ở một nơi công cộng khác – vừa giữ an toàn vừa không bỏ lỡ cơ hội biết chuyện
Bối Bối cầm lấy tấm danh thiếp, ngón tay khẽ lướt qua dòng chữ nổi bạc. Cô ngước lên, giữ nụ cười lịch sự nhưng ánh mắt vẫn đầy cảnh giác: "Cháu cảm ơn bác đã tìm đến, nhưng cháu không tiện lên xe. Nếu bác muốn nói chuyện, chúng ta có thể gặp ở quán cà phê Góc Trầm – gần đây thôi ạ. Cháu biết nơi đó yên tĩnh, thích hợp để nói chuyện riêng."
Người đàn ông – Thẩm Trọng – nhìn cô một lúc, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười nửa miệng, như thể vừa bất ngờ vừa thích thú trước sự thận trọng của cô. "Cô bé thông minh đấy. Được thôi, tôi sẽ đến Góc Trầm vào chiều nay, 5 giờ. Cô có thể sắp xếp được không?"
Bối Bối gật đầu: "Dạ được ạ. Hẹn gặp bác lúc 5 giờ."
Chiếc xe đen lặng lẽ lăn bánh rời đi, để lại Bối Bối đứng đó với tấm danh thiếp trên tay, lòng đầy những câu hỏi không lời giải. Tại sao ba của Thẩm Ngôn lại tìm đến cô? Ông ta muốn gì? Và liệu chuyện này có ảnh hưởng đến kế hoạch của cô với Thẩm Ngôn không?
Cô nhìn đồng hồ – còn 6 tiếng nữa mới đến 5 giờ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Dành thời gian tìm hiểu về Thẩm Trọng và tập đoàn Thẩm Thị trên mạng – biết người biết ta, trăm trận trăm thắng
Bối Bối rời khỏi cổng trường, tay siết chặt tấm danh thiếp. Cô không về ký túc xá ngay mà rẽ vào một quán net nhỏ gần đó, thuê một máy riêng. Vài phút sau, màn hình hiện ra hàng loạt kết quả về "Thẩm Trọng – Tập đoàn Thẩm Thị".
Những thông tin hiện ra khiến cô phải ngồi thẳng dậy. Tập đoàn Thẩm Thị là một trong những tập đoàn tài chính lớn nhất cả nước, với tài sản lên đến hàng chục nghìn tỷ. Thẩm Trọng – người đàn ông trong xe – là chủ tịch, một tay xây dựng đế chế từ hai bàn tay trắng. Nhưng điều khiến cô chú ý hơn cả là những dòng tin về gia đình ông: ông có hai người con trai. Người lớn là Thẩm Ngôn, người em là Thẩm Dương – con của người vợ hai, hiện đang giữ vị trí phó giám đốc trong tập đoàn.
Cô đọc thêm vài bài báo về mối quan hệ giữa Thẩm Trọng và Thẩm Ngôn – hầu như không có. Không một bức ảnh chung, không một sự kiện gia đình nào có mặt cả hai. Như thể Thẩm Ngôn bị xóa bỏ khỏi cuộc đời của gia tộc họ Thẩm.
Bối Bối ngả lưng vào ghế, lòng nặng trĩu. Cô bắt đầu hiểu vì sao Thẩm Ngôn lại lạnh lùng và khép kín đến vậy.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


