Chương 1 / 12
Lựa chọn của Thời Gian
Nhã Lam · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Nhã Lam từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBuổi chiều cuối thu, quán cà phê nhỏ trên đường Nguyễn Du vắng khách. Nhã Lam ngồi nép mình bên ô cửa sổ, tay lật từng trang sách mà mắt chẳng tập trung vào chữ nào. Hôm nay cô nhận được tin nhắn lạ: “Em có một tuần để tìm ra người mình thực sự muốn ở bên. Nếu không, em sẽ mất cơ hội này mãi mãi.” Người gửi ẩn danh. Cô nghĩ đó là trò đùa, nhưng lồng ngực cứ nhói lên mỗi lần nhìn lại dòng chữ ấy.
Tiếng chuông cửa leng keng. Một chàng trai bước vào — tay áo sơ mi trắng xắn lên khuỷu, đầu ngón tay lem mực xanh. Anh nhìn quanh rồi dừng mắt ở bàn cô, như thể đã biết trước cô ở đây.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn thẳng vào mắt anh, cất điện thoại đi và hỏi nhỏ: "Anh là người gửi tin nhắn?"
Anh khựng lại nửa bước, tay vẫn đang với lấy menu trên quầy. Rồi anh quay sang, khóe môi khẽ nhếch nhưng không hẳn là cười — giống kiểu người vừa bị bắt quả tang hơn.
“Thấy tôi dễ đoán vậy sao?” Anh bước tới, kéo ghế ngồi xuống đối diện cô. Đốt ngón tay lem mực gõ nhẹ lên mặt bàn. “Tôi tên Bách. Và đúng, tin nhắn đó là từ tôi.”
Anh không nhìn điện thoại, không nhìn ra cửa sổ — anh nhìn vào khoảng không giữa hai người, như thể đang đọc một thứ gì đó vô hình. “Tôi biết em không tin chuyện này. Nhưng em có một tuần. Một tuần để quyết định xem… em muốn ở lại với ai.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn thẳng vào mắt anh vài giây, rồi hỏi thẳng: "Theo anh tôi nên ở lại với ai?" - nở ra nụ cười nhẹ
Bách không trả lời ngay. Anh kéo tay áo xuống, che đi vết mực — một cử chỉ nhỏ nhưng có chủ ý, như thể đang che giấu điều gì đó. Rồi anh nói, giọng trầm hơn:
“Tôi không thể nói cho em biết điều đó. Nếu tôi nói, nó sẽ không còn là lựa chọn của em nữa.”
Anh đẩy một tấm thiệp trắng qua bàn. Trên đó chỉ có một dòng chữ viết tay: “7 giờ tối mai, công viên Tao Đàn. Ghế đá cạnh hồ sen.” Chữ nghiêng ngả, nhưng nét mực rất đều.
“Người đó sẽ ở đó. Em có thể đến… hoặc không.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi liếc mắt nhìn những dòng chữ trên tấm thiệp trắng một lúc, nhưng không cầm lên vội. Đưa mắt nhìn lên anh, rồi nói: "Anh nói là người đó, vậy là một người hay 10 người?
Bách bật cười — một tiếng cười nhẹ, bất ngờ, như thể cô vừa nói điều gì đó khiến anh thú vị. Anh chống tay lên bàn, nghiêng đầu nhìn cô.
“Một người. Chỉ một người thôi.” Anh ngừng lại, mắt vẫn không rời cô. “Nhưng vấn đề không phải là số lượng. Mà là… em có nhận ra người đó khi đứng trước mặt họ hay không.”
Anh đẩy tấm thiệp thêm một chút về phía cô, đầu ngón tay chạm nhẹ vào góc giấy. “Mai 7 giờ. Ghế đá cạnh hồ sen. Nếu em đến, mọi chuyện sẽ bắt đầu.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Tôi cầm lấy tấm thiệp, nhìn kỹ lại nét chữ kia, có hơi quen. Nhẹ nở nụ cười với anh, rồi nói: Có vẻ một tuần này chỉ để lựa chọn có ở lại bên người đó hay không đúng không?
Bách khựng lại, ngón tay đang gõ trên bàn chợt dừng. Anh nhìn cô, ánh mắt có gì đó thay đổi — không còn là vẻ bông đùa ban đầu nữa, mà là một tia nghiêm túc hiếm hoi.
“Em thông minh hơn tôi nghĩ.” Anh nói chậm, từng chữ một. “Đúng vậy. Một tuần này… không phải để em chọn ai tốt hơn, hay ai phù hợp hơn. Mà là để em nhận ra mình thực sự muốn ở bên ai. Có một người đang đợi em, ở đâu đó trong thành phố này. Và em chỉ có bảy ngày để tìm ra họ.”
Anh đứng dậy, rút ví để lại tờ tiền lên bàn — đủ cho hai ly nước. “7 giờ tối mai. Ghế đá cạnh hồ sen. Tôi hy vọng em sẽ đến.”
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


