Chương 2 / 12
Lựa chọn của Thời Gian
Nhã Lam · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Nhã Lam từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Cúi nhìn tấm thiệp lần nữa, rồi ngước lên cười nhẹ: “7 giờ. Tôi sẽ nhớ.”
Bách gật đầu, không nói thêm lời nào. Anh quay người bước ra cửa, tiếng chuông leng keng vang lên rồi tắt dần. Nhã Lam ngồi lại một mình, tấm thiệp trắng nằm gọn trong lòng bàn tay. Nét chữ nghiêng ngả kia vẫn ám ảnh — cô đã thấy nó ở đâu rồi, nhưng chưa thể nhớ ra.
Cô gấp tấm thiệp lại, bỏ vào túi áo. Ngoài trời, nắng chiều đã tắt hẳn, chỉ còn một vệt cam mờ phía cuối con đường.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lật lại cuốn sách trên bàn, tìm trang có ghi chú — nơi cô từng thấy một nét chữ tương tự.
Nhã Lam lật nhanh cuốn sách — cuốn “Người yêu dấu” mà cô mới mua tuần trước ở tiệm sách cũ trên đường Lê Lợi. Đến trang 47, cô dừng lại. Một dòng chữ viết tay bằng mực xanh ở góc dưới: “Em có tin vào định mệnh không?”
Cô soi tấm thiệp bên cạnh. Cùng một nét chữ — hơi nghiêng về bên phải, chữ “m” cuối hơi kéo dài. Tim cô đập nhanh hơn một nhịp. Ai đó đã để lại dòng chữ này từ trước khi cô mua cuốn sách. Và bây giờ, Bách xuất hiện, cầm trên tay nét chữ giống hệt.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chụp lấy tấm ảnh lưu lại dòng chữ trong sách và tấm thiệp. Chẳng gửi cho ai cả, cũng chẳng kể với ai khác. Chỉ lưu lại đó. Cảm thấy thật kích thích
Nhã Lam cất điện thoại vào túi, nhịp tim vẫn chưa kịp trở lại bình thường. Cô nhìn ra cửa kính, nơi Bách đã khuất dạng từ lúc nào. Một cảm giác lạ — vừa hồi hộp, vừa thích thú — len lỏi trong lồng ngực. Lần đầu tiên sau một thời gian dài, cô thấy mình muốn chạy theo một điều gì đó mà không cần hiểu hết.
Cô gấp cuốn sách lại, tấm thiệp nằm gọn giữa trang 47. Bên ngoài, đèn đường đã bật sáng.
BẠN ĐÃ CHỌN
Về nhà, lục lại những món đồ cũ — có khi cô đã gặp nét chữ này ở một nơi khác, trong một ký ức cũ.
Căn phòng tối om khi Nhã Lam bước vào. Cô bật đèn bàn, kéo chiếc hộp gỗ cũ từ dưới gầm giường ra. Bụi bay lên trong ánh sáng vàng. Đây là nơi cô cất giữ những thứ từ thời cấp ba — thư tay, ảnh chụp, những món quà nhỏ.
Cô lật từng tập thư, từng tấm thiệp cũ. Rồi dừng lại ở một tấm ảnh chụp chung cả lớp ngày tốt nghiệp. Mặt sau có một dòng chữ viết tay: “Nhớ mãi nụ cười này.” Cô soi nó dưới đèn. Nét chữ — hệt như trên tấm thiệp và trong cuốn sách.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mỗi đồ vật cất giữ này, tôi đều nhớ rõ là của ai
Nhã Lam nhìn tấm ảnh, ngón tay miết nhẹ lên dòng chữ quen thuộc. Cô nhớ — ngày hôm đó, sau buổi lễ tốt nghiệp, ai đó đã đưa cô tấm ảnh này. Một người luôn đứng ở góc lớp, ít nói, nhưng hay để lại những mẩu giấy nhắn trong hộc bàn của cô. Cô chưa bao giờ hỏi tên người đó, chỉ biết họ viết chữ rất đẹp và nghiêng về bên phải.
Cô lật tấm ảnh sang mặt trước. Ánh mắt cô dừng lại ở một người đứng cuối hàng thứ hai — tóc hơi rối, áo sơ mi trắng, tay cầm cuốn sách che nửa mặt. Nhưng vẫn thấy rõ đôi mắt, đang nhìn về phía cô.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


