Chương 3 / 12

Lựa chọn của Thời Gian

Nhã Lam · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Nhã Lam
Chỉ số ở chương 3
Hạnh Phúc72/100
Sức Hút76/100
Danh Tiếng71/100

Mục tiêu

Tìm tình yêu đích thực

Quan hệ

Bách
bí ẩn hơn
Người lạ
đã nhận ra

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Nhã Lam từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 11

BẠN ĐÃ CHỌN

Cất tấm ảnh vào túi, quyết định đến điểm hẹn sớm hơn — không phải 7 giờ tối mai, mà là ngay sáng sớm hôm sau.

Bình minh thành phố vẫn còn ngái ngủ. Nhã Lam ra khỏi nhà từ sớm, tấm ảnh cấp ba trong túi áo, lòng bàn tay hơi ẩm. Công viên Tao Đàn sáng sớm chỉ có vài người tập thể dục, hồ sen lặng như tờ, những bông sen cuối mùa rũ nhẹ trên mặt nước.

Ghế đá cạnh hồ vẫn trống. Cô ngồi xuống, đặt tấm ảnh bên cạnh, và nhìn ra mặt hồ. Gió sớm thổi nhẹ, mang theo mùi bùn ẩm và cỏ ướt. Cô không biết mình đến sớm để làm gì — để gặp người đó? Hay để tự mình đối diện với ký ức đã bỏ quên suốt ba năm?

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Lượt 12

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngồi thẫn thờ một lúc, tôi muốn cố nhớ lại mọi thông tin, mọi chuyện đã xảy ra

Nhã Lam ngồi im, mắt nhìn xa xăm vào mặt hồ. Cô cố gắng nhặt nhạnh từng mảnh ký ức vụn vỡ. Năm cấp ba, những mẩu giấy nhắn xuất hiện trong hộc bàn mỗi sáng thứ Hai — toàn những câu chuyện nhỏ, những lời động viên trước giờ kiểm tra. Cô chưa bao giờ thấy mặt người viết, chỉ biết đó là một người cùng lớp. Rồi một ngày, những mẩu giấy ngừng xuất hiện. Cô cũng không hỏi, không tìm. Chỉ đơn giản là… quên.

Nhưng nét chữ trên tấm thiệp hôm qua, trên cuốn sách, và trên tấm ảnh tốt nghiệp — tất cả đều là một. Cô nhận ra mình đã từng giữ những mẩu giấy đó trong hộc bàn, nhưng chưa một lần nhìn kỹ mặt sau xem có tên người gửi không.

Sức Hút 1Hạnh Phúc 2Danh Tiếng 1
Lượt 13

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngồi yên thêm một lúc, rồi tự nhủ: “Nếu người đó muốn gặp mình, họ sẽ xuất hiện. Nếu không, mình cũng không thể ép được.” — và quyết định chờ đến 7 giờ tối.

Nhã Lam thở ra một hơi dài, tựa lưng vào ghế đá. Quyết định chờ đợi khiến lòng cô nhẹ hơn — không còn phải chạy theo những manh mối nữa. Cô nhìn những bông sen cuối mùa, cánh hoa rụng lác đác trên mặt nước, và tự hỏi liệu mình có đang lãng phí thời gian hay không.

Cả buổi sáng và chiều trôi qua chậm rãi. Cô ra quán cóc gần công viên mua ổ bánh mì, ngồi đọc lại vài trang sách, thi thoảng ngước lên nhìn con đường dẫn vào công viên. Mặt trời bắt đầu nghiêng về phía cuối ngày.

Sức Hút +2Hạnh Phúc +3Danh Tiếng +1
Lượt 14

BẠN ĐÃ CHỌN

6h cô quay lại ghế đá, sẵn tiện mua theo 2 chai sting, mặc dù bây giờ cô cũng ít uống thứ nước ngọt này, nhưng nếu đúng là người đó, thì loại nước này rất phù hợp. Trước khi trời tối hẳn, cố chụp lấy 1 bức hình từ gốc nhìn này, chỉ là lưu lại để đó.

Nhã Lam ngồi xuống ghế đá, đặt hai chai Sting bên cạnh. Cô mỉm cười với chính mình — loại nước ngọt này cô từng uống rất nhiều hồi cấp ba, nhưng đã bỏ từ lâu. Vậy mà trong tiềm thức, cô vẫn nhớ nó là thứ mà người hay để giấy nhắn kia từng mang đến lớp. Cô chụp vội một tấm ảnh góc nhìn ra hồ sen — ánh hoàng hôn phản chiếu trên mặt nước, những bông sen tím nghiêng mình trong gió.

Khi cô cất điện thoại, một bóng người xuất hiện ở cuối lối đi. Anh ta bước chậm, tay cầm một cuốn sách, áo sơ mi trắng xắn tay đến khuỷu. Không phải Bách. Là một người khác — mái tóc hơi rối, dáng đi hơi cúi về phía trước, như thể đang ngại ngùng.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +2Danh Tiếng +1
Lượt 15

BẠN ĐÃ CHỌN

Cô vẫn ngồi yên đó, ngước nhìn anh ta, cô cười nói: Đã lâu không gặp!

Anh ta khựng lại, đôi mắt mở to — như thể không tin cô đã nhận ra mình. Rồi khóe môi anh ta khẽ nhếch, một nụ cười vừa ngỡ ngàng vừa dịu dàng. Anh bước tới, ngồi xuống ghế đá bên cạnh cô, tay đặt cuốn sách lên đầu gối.

“Ừ… lâu quá rồi nhỉ?” Giọng anh hơi khàn, như thể đã lâu không nói chuyện với ai. “Em vẫn uống Sting à?”

Anh nhìn hai chai nước ngọt trên ghế, rồi nhìn cô. Trong mắt anh có một tia gì đó rất khẽ — như vừa mừng vừa sợ.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.