Chương 4 / 12

Lựa chọn của Thời Gian

Nhã Lam · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Nhã Lam
Chỉ số ở chương 4
Hạnh Phúc77/100
Sức Hút80/100
Danh Tiếng74/100

Mục tiêu

Tìm tình yêu đích thực

Quan hệ

Bách
bí ẩn hơn
Người lạ
thân thiết hơn, đã biết tên

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Nhã Lam từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 16

BẠN ĐÃ CHỌN

Cô cầm lấy 1 chai áp vào má anh, chai nước mát lạnh khiến anh giật mình trong một khoảng khắc. Cô phá lên cười rồi nói: Của anh này. Dạo này lớn rồi, cũng ít uống. Thỉnh thoảng tư bản chèn ép quá, thì uống để lên đường mà cay tiếp vậy. Rồi cô cười tươi nhìn anh

Anh giật mình, mắt mở to vì bất ngờ trước hơi lạnh từ chai nước áp vào má. Rồi anh bật cười — một nụ cười rạng rỡ, khác hẳn vẻ rụt rè ban nãy. Anh cầm lấy chai Sting, mở nắp, uống một ngụm dài.

“Vẫn ngọt như hồi đó.” Anh lau khóe môi, nhìn cô. “Còn em, vẫn thích trêu người ta như vậy.”

Khoảng lặng rơi xuống giữa hai người. Hồ sen lặng lờ, vài con chim chuyền cành trên cao. Cuốn sách trên tay anh — đúng là “Người yêu dấu” — bản in cũ, bìa đã phai màu.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +2Danh Tiếng +1
Lượt 17

BẠN ĐÃ CHỌN

Cô mở nắp chai còn lại, cụng nhẹ vào chai của anh rồi nói: 100% không nhỉ?

Anh nhìn cô, khóe môi còn vương nụ cười từ lúc nãy. Rồi anh nâng chai Sting lên, cụng nhẹ lại vào chai của cô — một âm thanh "cạch" nhẹ vang lên trong không gian tĩnh lặng của công viên.

"100%," anh nói, giọng không lớn nhưng rõ ràng. "Nhưng mà… nếu em không uống hết, tôi sẽ nhắc em suốt đời."

Ánh mắt anh không rời cô. Trong đó có một tia gì đó vừa đùa vừa thật — như thể câu nói kia không chỉ nói về chai nước ngọt.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1
Lượt 18

BẠN ĐÃ CHỌN

Trong một khoảnh khắc rất nhỏ, cô hẵng đi một nhịp, chỉ mình cô biết. Cô phá lên cười: "nhắc cả đời sao? hay là một tuần sau lại biết mất?"

Câu nói của cô rơi xuống như một viên sỏi ném vào mặt hồ tĩnh lặng. Anh không trả lời ngay. Anh nhìn chai Sting trong tay, xoay nhẹ nó, rồi ngước lên. Nụ cười trên môi anh vẫn còn, nhưng đã pha thêm một chút gì đó nghiêm túc.

“Có thể lắm,” anh nói, giọng nhẹ nhưng không lảng tránh. “Một tuần sau tôi có thể biến mất. Nhưng trước khi biến mất… tôi muốn em biết tại sao tôi lại viết những tờ giấy nhắn đó.”

Anh đặt cuốn sách lên ghế giữa hai người, mở trang đầu — nơi có một dòng chữ nguệch ngoạc: “Vì không đủ can đảm để nói trực tiếp.”

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Lượt 19

BẠN ĐÃ CHỌN

Cô khẽ nghiêng đầu nhìn trực tiếp vào mắt anh, rồi sau đó lại quay mặt nhìn ra hồ nước. Mở nắp chai nước, uống 1 ngụm rồi cảm thán: Đắng thật đấy

Anh nhìn cô, rồi nhìn theo tầm mắt cô ra mặt hồ. Một lúc lâu anh mới lên tiếng, giọng trầm hơn bình thường:

"Ừ, nó đắng thật. Nhưng mà… có người từng nói với tôi, đồ đắng thường là thứ khiến mình nhớ lâu nhất."

Anh cầm chai Sting của mình lên, uống một ngụm, mặt hơi nhăn lại rồi cười khổ. "Mười năm rồi, vẫn không quen được vị này."

Lượt 20

BẠN ĐÃ CHỌN

Cô hít vào thật sau rồi thở ra một hơi thật dài, dài như những năm tháng ấy, cô quay lại rồi nói: "Vậy bây giờ đủ can đảm chưa?"

Anh nhìn cô, đôi mắt không còn vẻ lảng tránh như hồi cấp ba nữa. Anh đặt chai Sting xuống ghế, hai tay đan vào nhau, rồi ngước lên nhìn thẳng vào mắt cô — lần đầu tiên không che giấu, không lùi bước.

"Đủ rồi," anh nói, giọng không to nhưng vững. "Đủ can đảm để nói rằng… tôi đã viết những tờ giấy đó cho em. Và tôi đã đợi ba năm để có thể nói điều này với em, mặt đối mặt."

Khoảng lặng kéo dài. Một cơn gió nhẹ thổi qua hồ sen, làm lay động những bông hoa cuối mùa.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.