Chương 5 / 12

Lựa chọn của Thời Gian

Nhã Lam · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Nhã Lam
Chỉ số ở chương 5
Hạnh Phúc78/100
Sức Hút81/100
Danh Tiếng75/100

Mục tiêu

Tìm tình yêu đích thực

Quan hệ

Bách
bí ẩn hơn
Người lạ
thân thiết, đã biết tên

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Nhã Lam từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 21

BẠN ĐÃ CHỌN

Nhìn ra hồ một lúc, rồi quay lại nói: "Tớ có một tuần. Cậu có một tuần. Đừng lãng phí nó vào những câu nói nửa vời nữa."

Anh gật đầu, một cái gật nhẹ nhưng đầy quyết tâm. Anh cầm cuốn sách lên, mở trang đầu, nơi có dòng chữ viết tay, rồi ngước nhìn cô.

“Được. Không nói nửa vời nữa.” Anh hít một hơi, như thể chuẩn bị cho điều gì đó lớn lao. “Ngày đầu tiên trong một tuần này — tôi muốn đưa em đến một nơi. Nơi tôi đã viết những tờ giấy đầu tiên.”

Anh đứng dậy, đưa tay về phía cô — không phải để nắm, mà như một lời mời, một sự lựa chọn.

Lượt 22

BẠN ĐÃ CHỌN

Cô ngồi đó ngước mắt nhìn anh, rồi nở nụ cười, "Hôm nay bổn cung tâm trạng vui vẻ, thưởng cho ngươi được dìu bổn cung đi. Rồi cả hai cùng cười thoải mái. Tôi đặt nhẹ tay mình lên tay anh, và đứng dậy đi

Anh bật cười, một tiếng cười thoải mái và bất ngờ, làm tan đi không khí căng thẳng giữa hai người. Anh đỡ tay cô nhẹ nhàng, như thể cô thực sự là một vị hoàng hậu bước xuống kiệu.

“Vâng, bổn cung. Thần xin vinh dự dẫn đường.” Anh làm một động tác cúi người giả vờ, mắt vẫn ánh lên niềm vui.

Họ cùng bước đi trên lối nhỏ ven hồ, tay vẫn còn đặt nhẹ lên nhau. Bóng chiều đổ dài trên mặt nước, những bông sen tím nghiêng mình trong gió.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1
Lượt 23

BẠN ĐÃ CHỌN

Chúng tôi cứ để mặc cho đôi tay nằm hờ như thế và rảo bước đi cùng nhau. Cô nói: Kể cho em nghe đi, mọi thứ, bắt đầu từ lần đầu nhìn thấy em í

Anh im lặng một lúc, bước chân chậm lại. Cảm nhận bàn tay cô vẫn nằm hờ trong tay anh, như một điều gì đó mong manh mà anh sợ làm vỡ. Rồi anh nói, giọng trầm nhưng mỗi chữ đều rõ ràng:

“Lần đầu tiên tôi thấy em là đầu năm lớp mười. Em mặc áo dài trắng, đứng dưới gốc phượng già, tay cầm cuốn sách che nắng. Lúc đó tôi nghĩ… mình chưa từng thấy ai giống như em.”

Anh cười khẽ, như tự giễu chính mình. “Tôi không dám lại gần. Nên mỗi sáng thứ Hai, tôi viết một tờ giấy nhắn, bỏ vào hộc bàn của em. Chỉ để em biết rằng có người đang nghĩ về em.”

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Lượt 24

BẠN ĐÃ CHỌN

Rồi sao đó, tại sao lại không gửi giấy nữa? sao lại biến mất? sao lúc này lại xuất hiện? sao lại là 1 tuần? nhiều hơn không được à? còn nữa, 3 năm qua đã đi đâu? làm gì

Anh dừng bước, quay sang nhìn cô. Bàn tay vẫn giữ tay cô, nhưng siết nhẹ hơn một chút, như thể sợ cô biến mất nếu anh trả lời không đúng. Anh cúi nhìn xuống đất một lúc lâu, rồi ngước lên, mắt có một tia gì đó rất khẽ — như vừa cười vừa đau.

“Nhiều câu hỏi quá,” anh nói, giọng pha chút đùa nhưng không che được sự nghiêm túc. “Nhưng em xứng đáng được biết.”

Anh kéo cô ngồi xuống một ghế đá khác dưới gốc me già, tay vẫn không rời. “Tôi dừng viết giấy vì một ngày tôi thấy em cầm tờ giấy đó, nhìn quanh, rồi cất vào cặp. Lúc đó tôi sợ — sợ nếu em biết là tôi, em sẽ thất vọng. Nên tôi lùi lại.”

“Ba năm qua tôi đi học xa, về thành phố này được sáu tháng. Tôi đã tìm em. Và tôi biết em chỉ có một tuần để quyết định, vì… sau tuần này, tôi phải đi tiếp. Công việc. Không phải là mãi mãi, nhưng là một năm nữa.”

Anh nhìn cô, mắt không lảng tránh. “Một tuần là tất cả những gì tôi có thể cho em lúc này. Nhiều hơn, tôi cũng muốn. Nhưng không được.”

Sức Hút 2Hạnh Phúc 2Danh Tiếng 1
Lượt 25

BẠN ĐÃ CHỌN

Vậy thì đưa hết đây

Anh ngạc nhiên trước câu nói của cô, rồi bật cười — một tiếng cười nhẹ như gió thoảng. Anh đưa tay vào túi áo, lôi ra một xấp giấy đã ố vàng, được gấp gọn gàng. Từng tờ, từng tờ một — những mẩu giấy nhắn chưa bao giờ được gửi.

“Đây,” anh nói, giọng hơi khàn. “Tất cả những gì tôi viết nhưng không dám gửi. Hồi cấp ba, và cả sau này nữa.”

Những tờ giấy nằm gọn trong lòng bàn tay cô — khoảng chục cái, mỗi tờ đều có nét chữ nghiêng quen thuộc. Anh nhìn cô, như thể vừa trao đi thứ quý giá nhất mình có.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.