Chương 6 / 12

Lựa chọn của Thời Gian

Nhã Lam · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Nhã Lam
Chỉ số ở chương 6
Hạnh Phúc81/100
Sức Hút83/100
Danh Tiếng76/100

Mục tiêu

Tìm tình yêu đích thực

Quan hệ

Bách
bí ẩn hơn
Người lạ
thân thiết, đã biết tên

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Nhã Lam từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 26

BẠN ĐÃ CHỌN

Cô nhận lấy xấp giấy nhắn từ anh, "Cũng nhiều thật đấy, bây giờ em tịch thu chúng nhé! Còn bây giờ chúng ta, bắt đầu từ đâu đây?

Anh nhìn cô cất xấp giấy vào túi, khóe môi không giấu được nụ cười. Rồi anh đứng dậy, đưa tay về phía cô một lần nữa — lần này không do dự.

“Bắt đầu từ nơi mọi thứ bắt đầu,” anh nói. “Thư viện trường cấp ba. Em còn nhớ góc cuối dãy bàn bên trái không? Nơi tôi ngồi và viết tờ giấy đầu tiên.”

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1
Lượt 27

BẠN ĐÃ CHỌN

Cô đứng dậy kéo lấy anh, rồi đi về hướng đấy. Cô nói "Sáng nay em đã ghé trường một lần, nhưng chưa về chỗ đấy bao giờ, cũng rất lâu rồi

Họ cùng bước dưới những tán me già, bóng chiều đổ dài trên con đường quen thuộc dẫn về ngôi trường cấp ba. Cảm giác vừa lạ vừa quen len lỏi trong lồng ngực Nhã Lam. Cô liếc nhìn anh — người cùng lớp ít nói ngày nào, giờ đây đang bước cạnh cô, tay vẫn còn giữ nhẹ bàn tay cô như sợ đánh rơi.

Cánh cổng trường đã đóng, nhưng anh kéo cô rẽ vào lối nhỏ bên hông — nơi có một cánh cửa phụ dành cho học sinh đi muộn. Nó vẫn không khóa.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1
Lượt 28

BẠN ĐÃ CHỌN

Không quá ngạc nhiên khi thấy anh biết được cánh cổng này, nếu anh đã ầm thầm bên cô từng ấy thời gian, thì có lẽ cũng không ít lần anh thấy cô trốn học từ đây. Cô quay người lại hỏi anh "Còn việc gì về em mà anh chưa biết không nhỉ?"

Anh bật cười, một tiếng cười nhẹ nhưng có chút bối rối. Anh đưa tay gãi đầu, nhìn cô với ánh mắt vừa đùa vừa thật.

“Nhiều lắm,” anh nói, giọng hạ thấp xuống một chút. “Nhưng mà… có một chuyện tôi chưa bao giờ kể với ai. Hồi đó, mỗi lần em trốn học qua cánh cửa này, tôi thường ngồi ở ghế đá đối diện, đợi đến khi em quay lại. Có hôm em đi cả buổi chiều, tôi ngồi đó tới tối mịt mới về.”

Anh nhìn cô, mắt có một tia gì đó rất nhẹ — như vừa mừng vừa sợ. “Tôi không biết em có nhận ra không. Nhưng tôi chưa từng bỏ lỡ một ngày nào.”

Danh Tiếng +1
Lượt 29

BẠN ĐÃ CHỌN

Vừa đi vào cửa, vừa ngước nhìn anh, khẽ cười: Để bù đắp cho việc anh chưa từng lỡ ngày nào, thì bây giờ đến lượt em chờ anh nhé

Anh khựng lại, đôi mắt mở to vì câu nói bất ngờ của cô. Rồi khóe môi anh khẽ nhếch lên, một nụ cười vừa ngỡ ngàng vừa dịu dàng, như thể cô vừa tặng anh một món quà mà anh không dám nhận.

"Em nói thật đấy à?" Giọng anh hơi khàn, nhưng trong đó có một niềm vui không thể giấu.

Họ đã đứng trong sân trường vắng lặng. Những hàng cây già nghiêng bóng xuống sân xi măng loang lổ rêu phong. Từ xa, ánh đèn đường hắt vào qua kẽ lá.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +2Danh Tiếng +1
Lượt 30

BẠN ĐÃ CHỌN

Vẫn đang xem xét, để xem thử anh có thể khai thật được bao nhiêu đã. Dù sao em cũng không thích ở thế bị động

Nhã Lam khẽ cười, không nói thêm gì. Cô bước qua cánh cửa phụ, bỏ anh lại phía sau với một khoảng lặng đầy chờ đợi. Sân trường vắng lặng, chỉ có tiếng lá me khô xào xạc dưới chân. Cô dừng lại dưới gốc phượng già, quay đầu nhìn anh, tay vẫn cầm xấp giấy nhắn anh vừa trao.

Ánh đèn đường từ xa hắt lên khuôn mặt cô, tạo một bóng nửa sáng nửa tối. Anh vẫn đứng ở ngưỡng cửa, như thể chờ cô ra hiệu.

Sức Hút 1Hạnh Phúc 1Danh Tiếng 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.