Chương 7 / 12
Lựa chọn của Thời Gian
Nhã Lam · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Nhã Lam từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Ngồi xuống bậc thềm dưới gốc phượng, vỗ nhẹ vào chỗ bên cạnh: “Ngồi xuống. Hỏi thật nhé — ngoài chuyện viết giấy, anh còn âm thầm làm gì cho em mà em không biết không?”
Anh ngồi xuống bên cạnh cô, hai tay đặt lên đầu gối, nhìn xuống nền gạch cũ loang lổ rêu phong. Một lúc lâu anh mới lên tiếng, giọng trầm và chậm:
“Có một lần… em bị ốm, nghỉ học ba ngày. Tôi biết em thích đọc truyện của Nguyễn Nhật Ánh, nên tôi để cuốn ‘Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh’ vào hộc bàn của em. Nhưng em không bao giờ biết là tôi để — vì tôi ký tên một người bạn khác.”
Anh ngước lên nhìn cô, mắt có một tia cười nhẹ, nhưng cũng có một tia gì đó rất nghiêm túc. “Tôi sợ em hỏi. Sợ em nhìn ra. Nên tôi luôn chọn cách đứng sau.”
BẠN ĐÃ CHỌN
Bật cười thật to, anh nghĩ em không biết đó là anh à? Anh nghĩ xem ai nói với anh là em thích đọc Nguyễn Nhật Ánh
Anh sững người, mắt mở to nhìn cô. Một thoáng ngỡ ngàng rồi bật cười — tiếng cười vừa bất ngờ vừa nhẹ nhõm, như thể vừa thoát khỏi một gánh nặng suốt ba năm.
“Vậy ra… em biết từ đầu?” Anh lắc đầu, vẫn cười. “Tôi cứ tưởng mình giỏi che giấu lắm. Thì ra em là người đang xem tôi diễn hài.”
Anh nhìn cô, ánh mắt lần đầu tiên không còn giấu giếm — trong veo như nước hồ buổi sớm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Gật đầu, cười tươi: Biết từ đầu, Nhưng em muốn xem anh khi nào mới chịu nói. Mà lâu thật đấy, suýt tí thì em hết kiên nhẫn." Cô quay lại nhìn anh cười tinh nghịch. Cô chỉ tay về phía ghế đá đối diện, "Anh hay ngồi đó chờ em trốn học đúng không?" rồi cười lớn
Anh ngồi im, miệng hé mở, rồi bật cười — một tiếng cười dài, nhẹ nhõm như thể vừa trút bỏ được một gánh nặng suốt ba năm. Anh lắc đầu, đưa tay vuốt tóc, nhìn cô với ánh mắt vừa bất lực vừa thích thú.
"Trời ơi…" anh nói, giọng vẫn còn pha tiếng cười. "Vậy ra em biết hết. Tôi cứ tưởng mình là thám tử bí mật, hóa ra là diễn viên hài cho em xem suốt ba năm."
Anh chỉ tay về phía ghế đá cũ kỹ dưới bóng me — nơi có thể nhìn thẳng ra cánh cửa phụ. "Đúng vậy. Tuần nào cũng ngồi đó, mang theo một cuốn sách giả vờ đọc, nhưng thực ra chỉ để nhìn lén xem em có quay lại không."
BẠN ĐÃ CHỌN
Ừ, hồi đấy em lo nghịch quá, cũng không nghĩ là đến một ngày anh biến mất mà không báo trước, chỉ là tới lúc không thấy anh nữa thì lại không quen
Anh im lặng một lúc, nhìn xuống bàn tay mình. Rồi anh nói, giọng nhẹ hơn bình thường:
"Tôi cũng không quen. Nhưng lúc đó tôi nghĩ — nếu cứ đứng gần em mãi, tôi sẽ không bao giờ đủ can đảm để nói ra. Nên tôi đi, để học cách trở thành người có thể đối diện với em."
Anh ngước lên, nhìn cô thẳng vào mắt. "Và bây giờ tôi đã quay lại. Hy vọng là không quá muộn."
BẠN ĐÃ CHỌN
chuyện này không biết có muộn hay không, nhưng bây giờ thì đã muộn lắm rồi đó, hơn 10h tối rồi anh nè. Ngày ai em uốn ghé tiệm trà sữa, ăn cá viên chiên ở chỗ cũ, anh có muốn đón em không
Cô vừa nói vừa lấy điện thoại ra xem giờ, rồi ngước lên nhìn anh với vẻ mặt giả vờ nghiêm trọng. Anh bật cười trước cái nhìn đó, gật đầu:
"10 giờ 15. Đúng là muộn thật. Vậy để tôi đưa em về — không phải vì em không tự đi được, mà vì… tôi muốn chắc chắn em về an toàn."
Anh đứng dậy, đưa tay về phía cô — không phải để nắm, mà như một lời đề nghị nhẹ nhàng.
"Còn ngày mai, 5 giờ chiều tôi tan làm. 6 giờ tôi có mặt ở tiệm trà sữa cũ — quán bà Tám gần trường, phải không? Nếu em đến, tôi sẽ đón em đi ăn cá viên chiên."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


