Chương 8 / 12
Lựa chọn của Thời Gian
Nhã Lam · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Nhã Lam từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
không được, em sẽ không đến, em không thích chen chúc xe cộ giờ tan làm thế đâu. Em muốn ký hợp đồng độc quyền tài xế trọn đời
Anh khựng lại, nhìn cô với vẻ bất ngờ, rồi nở một nụ cười vừa thích thú vừa ngỡ ngàng. Anh đưa tay lên ngực, làm động tác cúi đầu trang trọng:
"Vâng, thưa bổn cung. Hợp đồng độc quyền tài xế trọn đời — thần xin nhận lời. Không lương, không bảo hiểm, chỉ cần một nụ cười của bổn cung là đủ."
Anh ngước lên, mắt lấp lánh dưới ánh đèn đường. "Vậy mai 8 giờ sáng, thần sẽ có mặt trước cổng nhà bổn cung. Xe máy cũ, hai mũ bảo hiểm — một cho bổn cung, một để dự phòng."
BẠN ĐÃ CHỌN
Đưa em điện thoại của anh, em không thích việc tìm kiếm người đột nhiên mất tích
Anh ngỡ ngàng trước yêu cầu của cô, nhưng rồi khóe môi anh khẽ nhếch lên một nụ cười. Anh lấy điện thoại từ túi quần — một chiếc điện thoại cũ, ốp lưng đã bạc màu — và đặt vào lòng bàn tay cô.
"Đây. Không có mật khẩu. Từ trước tới giờ, chưa ai từng cầm nó ngoài tôi."
Anh nhìn cô, ánh mắt không lảng tránh. Trong đó có một niềm tin vừa mới được trao đi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cô thấy tên mình trong danh bạ, lại là dòng đầu tiên. Cô quơ điện thoại trước mắt anh "Không công bằng thật đấy!". Cô lưu lại sđt của anh vào đt mình, sau đó cô xóa sđt mình trong máy anh, rồi tinh nghịch bảo: "Giờ thì em sẽ thử biến mất"
Anh nhìn cô, mắt mở to trước hành động xóa số của cô. Rồi anh bật cười, lắc đầu như thể vừa bị một đứa trẻ chơi khăm. Anh với tay lấy lại điện thoại, mở danh bạ — nơi cái tên "Lam" vừa biến mất — rồi ngước lên nhìn cô với ánh mắt vừa thích thú vừa thách thức.
"Được. Vậy thì tôi cũng sẽ biến mất — biến mất khỏi chỗ này, về nhà, ngủ một giấc. Và sáng mai, tôi sẽ đứng trước cổng nhà em, dù không có số điện thoại, dù không biết địa chỉ. Vì tôi đã âm thầm theo dõi em ba năm, em nghĩ tôi không biết nhà em ở đâu sao?"
Anh cười tươi, mắt ánh lên tia tinh nghịch.
BẠN ĐÃ CHỌN
Giả vờ quay lưng bước đi, vừa đi vừa nói vọng lại: "Vậy sáng mai em chờ. Nếu anh không tìm được, thì hợp đồng tài xế trọn đời coi như hủy bỏ nhé!"
Nhã Lam bước đi, lưng thẳng, không ngoảnh lại. Cô biết anh đang nhìn theo — cô cảm nhận được ánh mắt đó trên gáy mình. Một bước, hai bước, ba bước. Đến cổng trường, cô vẫn không quay đầu. Chỉ giơ tay lên vẫy nhẹ, như một lời tạm biệt đầy ẩn ý.
Bóng cô khuất dần dưới ánh đèn đường.
BẠN ĐÃ CHỌN
Khi đã ra khỏi tầm nhìn của anh, cô lấy điện thoại ra, nhắn cho anh 1 tin: "Đừng giả vờ, số của em vẫn còn trong danh bạ đứng không? 8h sáng mai, đừng LẠI dể em chờ quá lâu." Về đến nhà, cô mở từng mẫu giấy ra đọc. Bất giắc mỉm cười nhẹ nhõm. Sáng hôm sau, cô dậy từ sớm, chuẩn bị 1 bộ váy trắng dài nhẹ nhàng. 7h50 Cô chậm rãi bước ra cổng, và thấy anh chờ ở đấy
Ánh nắng sớm xuyên qua tán me, rải những vệt sáng vàng trên mái tóc cô. Nhã Lam bước ra cổng trong chiếc váy trắng nhẹ nhàng, và thấy anh đã đứng đó — tựa vào chiếc xe máy cũ, tay cầm hai hộp xôi còn nóng hổi. Anh mỉm cười khi thấy cô, không nói gì, chỉ đưa mắt nhìn cô từ đầu đến chân, rồi gật nhẹ như thể hài lòng.
"7 giờ 52," anh nói, giọng có pha chút đùa. "Sớm hơn em nói 8 phút. Có được tính là không để em chờ không?"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


