Chương 9 / 12

Lựa chọn của Thời Gian

Nhã Lam · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Nhã Lam
Chỉ số ở chương 9
Hạnh Phúc86/100
Sức Hút87/100
Danh Tiếng81/100

Mục tiêu

Tìm tình yêu đích thực

Quan hệ

Bách
bí ẩn hơn
Người lạ
thân thiết, đã biết tên

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Nhã Lam từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 41

BẠN ĐÃ CHỌN

Cô nhìn anh thật chậm rãi, khẽ nghiêng đầu cười mỉm: "Xôi bà Hồng à? Cứ sting và xôi thế này, chắc qua 1 tuần là em lăn luôn quá" Rồi cô leo lên xe, đặt nhẹ lên eo anh

Anh bật cười trước câu nói của cô, vừa vặn mũ bảo hiểm vừa nói với lại phía sau:

"Xôi bà Hồng đó. Hồi cấp ba, tôi thấy em hay mua mỗi sáng thứ Hai. Với một chai Sting lạnh. Tôi nghĩ… nếu một tuần này em lăn được, thì tôi sẽ ở lại lâu hơn để đỡ em dậy."

Anh nổ máy, tiếng xe nhẹ nhàng lăn bánh. Gió sớm thổi nhẹ, mang theo mùi xôi nóng hổi.

Lượt 42

BẠN ĐÃ CHỌN

Vòng tay siết nhẹ hơn một chút, hơi nghiêng người nói chuyện với anh "Thì hồi đó, chỉ có thứ 2 là lãnh lương từ phụ huynh thì mới dám ăn sang vậy, còn lại thì nhịn" Rồi cô bật cười "Tới lúc có đủ tiền ăn rồi, thì không dám ăn nữa, chắc do lớn tuổi rồi, ăn xong nó chuyển thành mỡ hết trơn"

Anh bật cười, tiếng cười vang nhẹ trong gió sớm. Tay anh siết nhẹ tay ga, xe lăn chậm qua những con đường quen thuộc.

"Vậy hôm nay em ăn xong, chỗ mỡ đó tôi xin nhận hết — để nếu có lăn thì tôi lăn cùng." Anh nói, giọng vừa đùa vừa dịu dàng.

Xe dừng lại trước hồ con rùa. Sáng sớm, hồ lặng như tờ, vài người tập thể dục đi bộ quanh bờ. Anh tìm một ghế đá dưới gốc me già, trải tờ giấy báo lên rồi đặt hộp xôi xuống.

Lượt 43

BẠN ĐÃ CHỌN

Chúng tôi tìm vừa ngồi ngắm đường phố, vừa chia nhau gói xôi nóng hổi. Tôi cúi mắt nhìn gói xôi trong tay, vừa ăn vừa hỏi "Tờ giấy cuối cùng anh viết, có phải lúc đó anh đã muốn từ bỏ rồi đúng không?

Anh khựng lại, miếng xôi trên tay chưa kịp đưa lên miệng. Anh đặt nó xuống, nhìn ra mặt hồ một lúc lâu, rồi mới trả lời, giọng trầm hơn bình thường:

"Ừ. Đó là tờ cuối cùng tôi viết trước khi rời đi. Hôm đó tôi thấy em cười với thằng Minh — cái kiểu cười mà tôi chưa bao giờ thấy em dành cho tôi. Tôi nghĩ… có lẽ mình nên dừng lại. Nên tôi viết tờ đó, rồi không bao giờ gửi."

Anh quay sang nhìn cô, mắt không lảng tránh. "Nhưng mà — tôi không từ bỏ được. Nên tôi quay lại. Và bây giờ tôi đang ngồi đây, ăn xôi với em."

Lượt 44

BẠN ĐÃ CHỌN

Cô nhắm mắt định thần lại, chẳng nhớ nổi việc đó nữa, vì cả ngày lúc nào cô cũng cười mà, với mọi thứ. Cô thấy rất ấm ức, nên cũng chẳng còn muốn ăn nữa. Mặt cô lạnh lại, nhìn thẳng vào anh "Em hung dữ lắm hay sao, mà anh thấy em cười 1 lần là bỏ đi? Có lúc nào em không cười?"

Anh sững người trước câu hỏi của cô. Tay anh đặt hộp xôi xuống ghế, nhìn cô với ánh mắt vừa ngỡ ngàng vừa có chút hối lỗi. Anh cúi nhìn tay mình một lúc, rồi ngước lên, giọng nhẹ hơn nhưng rõ ràng:

"Em không hung dữ. Em không có lỗi gì cả. Là tôi nhát gan thôi."

Anh ngừng lại, như thể đang cố chọn từ ngữ đúng nhất. "Ngày đó tôi thấy em cười, và tôi nghĩ — mình không xứng. Không phải vì em cười với ai, mà vì tôi không đủ dũng cảm để là người làm em cười mỗi ngày."

Sức Hút 2Hạnh Phúc 2Danh Tiếng 1
Lượt 45

BẠN ĐÃ CHỌN

Còn bây giờ, làm những gì anh muốn đi

Anh nhìn cô, ánh mắt có một tia gì đó vừa bất ngờ vừa dịu dàng. Anh cầm hộp xôi lên, gói lại cẩn thận, rồi đứng dậy, đưa tay về phía cô.

"Vậy thì — đi theo tôi."

Anh không nói đi đâu, chỉ nắm nhẹ tay cô, kéo cô đứng dậy khỏi ghế đá. Xe máy vẫn đậu dưới gốc me, hai cái mũ bảo hiểm treo trên gương chiếu hậu.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.