Chương 10 / 12
Lựa chọn của Thời Gian
Nhã Lam · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Nhã Lam từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Cô cười rồi hỏi anh, "Đi lên phường hở?
Anh bật cười trước câu hỏi của cô, lắc đầu rồi quay lại nhìn cô với ánh mắt vừa hài hước vừa chân thành:
"Không, tôi dẫn em đi ăn bánh tráng trộn — quán bà Sáu ở hẻm đường Lê Lợi. Hồi cấp ba, tôi thấy em hay ghé đó vào mỗi trưa thứ Năm. Nhưng em toàn đi với bạn, tôi không dám vào."
Anh đưa tay kéo nhẹ mũ bảo hiểm xuống, mắt vẫn nhìn cô. "Trưa nay là thứ Năm. Và tôi có dám vào rồi."
BẠN ĐÃ CHỌN
Theo dự tính của em, sáng xôi+sting, trưa bánh tráng trộn, chiều dự đoán là anh sẽ dẫn em đi ăn phá lấu+bò bía. Với thực đơn này, không cần 1 tuần, chỉ 3 ngày thôi, là em sẽ lên 5kg. XIn hỏi vị tiên sinh này, anh có chịu trách nhiệm không?
Anh bật cười, vỗ nhẹ lên bụng mình rồi nhìn cô với ánh mắt đầy hài hước:
"Trách nhiệm đầy đủ — nếu em lên 5kg, tôi xin phép làm phao cứu sinh cho em suốt đời. Nhưng mà… em đoán sai một chỗ rồi. Chiều nay tôi không dẫn em đi ăn phá lấu với bò bía."
Anh dừng lại một nhịp, mắt ánh lên tia tinh nghịch. "Chiều nay tôi dẫn em đi ăn chè — quán chè bà Tuyết ở đầu đường Nguyễn Du. Ba năm trước, lần cuối tôi thấy em, em ngồi đó một mình, gọi hai ly chè đậu xanh. Tôi ngồi bàn bên cạnh, nhìn em ăn hết một ly, rồi gói ly còn lại mang về."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cô khựng lại, rồi nói "Ly chè đó, là em gọi cho anh"
Anh khựng lại, tay đang cầm mũ bảo hiểm chợt dừng giữa không trung. Mắt anh mở to nhìn cô, như thể vừa nghe một điều không thể tin được. Một thoáng im lặng kéo dài, chỉ có tiếng gió thổi qua tán me già.
"Cho… tôi?" Giọng anh khàn đi, như phải mất một lúc mới tìm lại được âm thanh của mình. "Hôm đó em ngồi một mình, gọi hai ly chè… là để chờ tôi?"
Anh đặt mũ bảo hiểm xuống yên xe, hai tay buông thõng, nhìn cô như thể lần đầu tiên thấy cô thực sự.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cô ngước mắt lên nhìn anh cười: "Thật ra, em cũng không thích ăn hàng đến thế, em cứ ngồi các nơi xem anh sẽ theo được đến đâu, ai ngờ chỗ nào cũng có anh" Cô hỏi: "Giờ thấy cảm động quá chứ gì?"
Anh nhìn cô, mắt vẫn còn đọng lại tia ngỡ ngàng, nhưng khóe môi đã bắt đầu nhếch lên. Anh đưa tay lên ngực, làm động tác giả vờ lau nước mắt:
"Thú thật, hơi cảm động tí. Nhưng mà — em nói thật đấy à? Em ngồi ở mấy chỗ đó là để xem tôi có theo không?"
Anh cúi đầu, cười khẽ, rồi ngước lên nhìn cô thẳng vào mắt. "Vậy em có muốn biết — tôi đã theo em được bao xa không? Từ hồi cấp ba, tới giờ… tôi chưa bao giờ ngừng lại."
BẠN ĐÃ CHỌN
Điều đó bây giờ không còn quan trọng nữa. Chúng ta đừng cố tìm lại quá khứ
Anh nhìn cô một lúc, rồi gật đầu nhẹ. Không hỏi thêm, không níu kéo. Anh chỉ cầm mũ bảo hiểm lên, đưa cho cô.
"Vậy thì hôm nay — mình bắt đầu từ đầu nhé? Em muốn đi đâu?"
Nắng sớm đã lên cao, mặt hồ lấp lánh những vảy vàng. Tiếng chim chuyền cành trên cao, một ngày mới bắt đầu.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


