Chương 11 / 12

Lựa chọn của Thời Gian

Nhã Lam · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Nhã Lam
Chỉ số ở chương 11
Hạnh Phúc90/100
Sức Hút91/100
Danh Tiếng84/100

Mục tiêu

Tìm tình yêu đích thực

Quan hệ

Bách
bí ẩn hơn
Người lạ
thân thiết, đã biết tên

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Nhã Lam từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 51

BẠN ĐÃ CHỌN

Em nghĩ mình nên bắt đầu từ việc, giới thiệu bản thân nhỉ?

Cô đưa tay vuốt nhẹ tóc, rồi quay sang anh, nở một nụ cười nhẹ nhàng nhưng đầy ý tứ. Cô hắng giọng, rồi nói, giọng hơi kéo dài như thể đang diễn một vở kịch nhỏ:

“Chào anh, em là Nhã Lam — cựu học sinh trường cấp ba Nguyễn Du, sở thích: đọc sách, ăn vặt, và… ngồi ở quán chè đợi người lạ mặt.”

Cô đưa tay về phía anh, như một lời giới thiệu trang trọng.

Lượt 52

BẠN ĐÃ CHỌN

Đến lượt anh, không định đàng hoàng giới thiệu mình với em à, người theo đuổi

Anh đứng thẳng người, hai tay đặt lên ngực, làm một động tác cúi đầu trang trọng như diễn viên trên sân khấu. Rồi anh ngước lên, mắt ánh lên tia cười:

“Thưa em, tôi là — người đã ngồi ở góc thư viện suốt ba năm cấp ba, người đã viết khoảng bốn mươi bảy tờ giấy nhắn (tôi đếm rồi), và là người đã theo em đến mười một quán ăn khác nhau chỉ để nhìn em cười.”

Anh hạ giọng, nhìn thẳng vào mắt cô: “Tên tôi là Minh Hoàng. Nhưng em có thể gọi tôi là ‘người đã đợi’ — nếu em thấy cái tên đó xứng đáng.”

Lượt 53

BẠN ĐÃ CHỌN

Chúng ta hẹn hò luôn đi, tìm hiểu nhau quá lâu rồi nhỉ? Cô khẽ liếc mắt nhìn anh, rồi vội quay mặt về hướng khác, nhưng cũng không giấu được nụ cười

Anh khựng lại, mắt mở to, rồi một nụ cười từ từ nở trên môi — không phải kiểu cười đùa, mà là kiểu cười của người vừa nhận được một món quà bất ngờ. Anh nhìn cô, thấy cô đang quay mặt đi nhưng không giấu được khóe môi cong lên.

"Em nói thật đấy à?" Giọng anh nhẹ hơn bình thường, nhưng rõ ràng. "Ba năm chờ đợi, bốn mươi bảy tờ giấy nhắn, mười một quán ăn — cuối cùng cũng được nghe câu này."

Anh bước tới một bước, đứng ngay trước mặt cô, nhẹ nhàng nói: "Vậy thì — hẹn hò nhé. Nhưng mà để chính thức, em phải cho tôi đưa em đi ít nhất một buổi tối thật tử tế. Không xôi, không bánh tráng trộn. Một nơi nào đó có ánh nến, có nhạc, và chỉ có hai đứa mình."

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Lượt 54

BẠN ĐÃ CHỌN

Được rồi, em nhường quyền chủ động lại cho anh đấy. Em đang suy nghĩ, phải yêu xa như thế nào đây này

Anh khựng lại trước câu nói của cô. Niềm vui trong mắt anh chợt lắng xuống, nhường chỗ cho một tia suy tư. Anh kéo cô ngồi xuống ghế đá dưới gốc me, tay vẫn giữ tay cô, nhẹ nhàng như giữ một điều gì đó mong manh.

"Yêu xa… tôi cũng sợ lắm," anh nói, giọng trầm nhưng không yếu. "Nhưng mà — tôi đã đợi em ba năm. Một năm nữa, so với ba năm, có đáng sợ hơn không?"

Anh nhìn cô, mắt không lảng tránh. "Tôi sẽ viết thư cho em mỗi tuần. Gọi cho em mỗi tối. Và mỗi lần về, tôi sẽ đưa em đi ăn tất cả những quán mà em nhớ. Chỉ cần em đồng ý chờ — tôi sẽ không để em phải chờ lâu hơn một năm."

Lượt 55

BẠN ĐÃ CHỌN

Cô nghiêm mặt nhìn anh, ánh mắt anh chứa đầy kỳ vọng lấp lánh, nhưng cô thì không còn mong chờ vào những lời hứa quá nhiều. "Có những thứ, kết quả mới là câu trả lời. Nên đừng cố hứa hẹn nhé, cô nhẹ nhàng nói với anh

Anh im lặng, những lời hứa đang định nói ra bị cô chặn lại ngay trên môi. Anh nhìn cô, thấy ánh mắt cô không còn vẻ mơ mộng như lúc nãy, thay vào đó là một sự tỉnh táo khiến anh phải ngừng lại. Anh gật đầu nhẹ, không phải gật đầu đồng ý, mà là gật đầu hiểu. Tay anh vẫn đặt trên ghế đá, không rút về, không tiến tới.

“Em nói đúng. Kết quả mới là câu trả lời.” Anh nhìn xuống tay mình một lúc, rồi ngước lên, mắt không còn vẻ lấp lánh kỳ vọng nữa, mà thay vào đó là một sự chân thành trần trụi. “Vậy thì tôi sẽ không hứa. Tôi chỉ làm. Và một năm sau, em nhìn vào kết quả mà phán xét.”

Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.