Chương 12 / 12
Lựa chọn của Thời Gian
Nhã Lam · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Nhã Lam từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Cô hít một hơi thật sâu, đứng dậy rồi thở ra thật mạnh. Cô quay mặt nhìn anh: "Một năm sau, như thế nào thì không ai biết. Nhưng bây giờ em đói.
Minh Hoàng đứng dậy ngay, tay với lấy mũ bảo hiểm đưa cho cô. “Vậy đi ăn thôi. Em thèm gì?” Anh không hỏi thêm về tương lai, không níu kéo câu chuyện vừa rồi — chỉ đơn giản là sẵn sàng chở cô đi, như thể điều đó đã là lẽ đương nhiên sau bao năm chờ đợi.
BẠN ĐÃ CHỌN
Leo lên xe, nói: “Quán bánh canh cá lóc đầu đường Nguyễn Du. Hồi cấp ba em hay đi nhưng giờ không nhớ đường.”
Minh Hoàng gật đầu, nổ máy xe, vừa chạy vừa nói vọng qua vai: “Quán bánh canh đó tôi biết. Hồi cấp ba có lần tôi thấy em ngồi đó, tôi đứng bên kia đường mãi không dám qua. Mãi đến khi em đi rồi tôi mới vào gọi một tô, ngồi chỗ em vừa ngồi.”
Xe lăn bánh qua những con đường quen thuộc. Gió thổi nhẹ, nắng trưa đã bắt đầu gay gắt. Quán bánh canh hiện ra trong một hẻm nhỏ, mái tôn cũ kỹ, mùi nước dùng thơm phức tỏa ra từ nồi lớn đặt trước cửa.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cô gật gù, nhìn anh: "Minh Hoàng, yêu là tính từ hay động từ?"
Minh Hoàng dừng tay đang kéo ghế, ngồi xuống đối diện cô. Anh chống tay lên bàn, nhìn cô một lúc thật lâu, rồi nói, giọng trầm nhưng rõ ràng:
"Với em, nó là tính từ. Với tôi, suốt ba năm qua — nó là động từ."
Anh không rời mắt khỏi cô. "Tôi đã yêu. Không phải 'có tình cảm', không phải 'thích'. Mà là yêu — một hành động tôi làm mỗi ngày, dù em không biết."
BẠN ĐÃ CHỌN
Cầm đũa lên, gắp một miếng bánh canh bỏ vào chén anh: "Vậy thì ăn đi. Động từ cũng cần năng lượng."
Minh Hoàng nhìn miếng bánh canh trong chén, rồi ngước lên nhìn cô. Anh không nói gì, chỉ cúi xuống ăn. Một miếng, hai miếng, rồi anh ngừng lại, đặt đũa xuống.
"Em biết không — hồi cấp ba, tôi từng mơ một lần được ngồi ăn với em như thế này. Nhưng trong mơ, tôi không dám ăn. Sợ hết miếng bánh canh là tỉnh dậy."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Vậy từ nay không cần mơ nữa", nói xông cô gấp phần lớn bánh canh của mình qua tô của anh. "Em cho anh hết đó, khỏi lo ăn hết, nếu chê cũng có thể không ăn".
Minh Hoàng nhìn tô bánh canh trước mặt, rồi nhìn cô. Anh không nói gì, chỉ cúi xuống ăn. Từng miếng, từng miếng một, chậm rãi như thể đang giữ lại từng giây phút này. Đến khi tô gần hết, anh ngước lên, khóe môi có một nụ cười nhẹ.
"Hết rồi. Cả mơ lẫn bánh canh."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


