Chương 1 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBuổi chiều thu muộn, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua tán cây bàng già trước cổng trường Giang Thành Trung Học. Ôn Tinh Dao đứng trước dãy bảng tin của trường, tay siết nhẹ quai cặp. Cô vừa chuyển trường được ba ngày, và hôm nay là lần đầu tiên cô thấy tên mình xuất hiện ở vị trí thứ hai trên bảng xếp hạng thành tích tháng — ngay dưới một cái tên: Lục Trầm.
Tiếng chuông tan học vang lên, học sinh ùa ra khỏi các dãy nhà. Tinh Dao lặng lẽ bước về phía thư viện, nơi cô thường trốn vào giờ ra chơi. Khi vừa đẩy cửa kính, cô thấy một bóng dáng quen thuộc đã ngồi sẵn ở bàn cuối — chính là người đứng đầu bảng xếp hạng. Cậu ta cắm cúi viết, bên cạnh là một hộp cơm trắng chưa kịp ăn.
Cô do dự một chút, rồi bước đến ngồi xuống bàn bên cạnh.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chủ động đẩy hộp cơm lại gần cậu ấy và nhắc nhở ăn trưa đúng giờ
Tinh Dao hít một hơi nhẹ, rồi đưa tay khẽ đẩy hộp cơm trắng về phía Lục Trầm. Cậu trai ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy thoáng chút ngạc nhiên và cảnh giác.
“Ăn cơm trước đi đã, để bụng đói học không tốt đâu.” — Giọng cô nhẹ nhàng, nhưng đủ để phá vỡ sự im lặng trong thư viện vắng.
Lục Trầm nhìn cô một lát, rồi lại cúi xuống trang vở. “Cảm ơn, nhưng tôi không đói.” Giọng cậu khô khan, lạnh nhạt. Tay cậu vẫn viết, nhưng Tinh Dao để ý thấy ngòi bút ngừng lại một nhịp rất nhỏ.
Cả hai lại chìm vào im lặng. Cô mở sách ra, nhưng ánh mắt vẫn vô thức liếc sang bên cạnh. Lục Trầm vẫn chưa động đến hộp cơm. Bên ngoài, tiếng cười nói của học sinh tan học dần xa.
Đột nhiên, cánh cửa thư viện bật mở. Một giọng nói lanh lảnh vang lên: “Lục Trầm! Bà nội cậu lại lên cơn đau rồi! Bác bảo vệ gọi cậu ra cổng kìa!”
Lục Trầm đứng phắt dậy, mặt tái đi. Cậu vơ vội cặp sách, suýt làm đổ hộp cơm. Trong khoảnh khắc, Tinh Dao thấy đôi mắt cậu ánh lên một nỗi hoảng loạn mà cô chưa từng thấy ở ai.
BẠN ĐÃ CHỌN
đứng dậy. Cô không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết dáng vẻ bình tĩnh thường ngày của Lục Trầm đã hoàn toàn biến mất. “Lục Trầm!” Cô đuổi theo.
Tinh Dao vội vã đuổi theo, bỏ quên cả cuốn sách đang mở trên bàn. Cô chạy ra khỏi thư viện, qua hành lang dài, và thấy bóng Lục Trầm đang lao về phía cổng trường. Cậu chạy rất nhanh, nhưng cô vẫn cố bắt kịp.
“Lục Trầm!” — Cô thở gấp, vừa chạy vừa gọi.
Đến cổng trường, cô thấy một người đàn ông trung niên đang đứng cùng Lục Trầm. Ông ta vỗ vai cậu, nói gì đó rồi chỉ về phía bệnh viện gần đó. Lục Trầm gật đầu, tay siết chặt quai cặp đến trắng cả đốt ngón tay.
Khi cậu quay người lại, thấy Tinh Dao đang đứng cách đó vài bước, cậu khựng lại. Đôi mắt cậu đỏ hoe, nhưng không có giọt nước mắt nào rơi. Cậu mím môi, như muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
“Tôi…” — Giọng cậu khàn đặc. “Tôi phải đi ngay.”
BẠN ĐÃ CHỌN
“Đi với cậu.” — Dứt khoát bước đến bên cạnh, không hỏi thêm gì cả.
Tinh Dao bước đến bên cạnh Lục Trầm, không do dự. Cậu nhìn cô một thoáng, đôi mắt đen láy có chút dao động, nhưng không nói gì thêm. Cả hai cùng rảo bước nhanh về phía bệnh viện.
Đến nơi, hành lang bệnh viện trắng toát và lạnh lẽo. Lục Trầm lao vào phòng cấp cứu, để lại Tinh Dao đứng lặng bên ngoài. Qua ô kính nhỏ, cô thấy bóng dáng một cụ bà gầy yếu nằm trên giường bệnh, xung quanh là dây nhợ và máy móc. Lục Trầm ngồi bên cạnh, tay nắm chặt tay bà, đầu cúi thấp.
Một lúc sau, cậu bước ra. Sắc mặt tái nhợt, nhưng giọng nói đã bình tĩnh hơn: “Bà nội tôi… qua cơn nguy kịch rồi. Cảm ơn cậu đã đi cùng.”
Cậu ngập ngừng, rồi khẽ nói thêm: “Nhưng mà… cậu không cần phải làm vậy đâu.”
BẠN ĐÃ CHỌN
“Tôi muốn làm vậy. Nếu cậu không phiền, tôi có thể giúp gì không?”
Lục Trầm nhìn cô một lúc lâu, như thể đang cân nhắc điều gì đó. Đôi mắt cậu thoáng qua một tia yếu lòng, nhưng rồi cậu lắc đầu nhẹ.
“Không cần đâu. Tôi quen rồi.” — Giọng cậu khàn khàn. Cậu đưa tay vuốt mái tóc rối, nhìn vào phòng bệnh qua ô kính. “Cậu về trước đi. Trời sắp tối rồi.”
Nhưng ngay lúc đó, một y tá bước ra, đưa cho Lục Trầm một tờ giấy. Cậu cầm lấy, mặt tái đi. Tờ đơn viện phí tháng này — con số trên đó khiến tay cậu run nhẹ. Cậu nhanh chóng gấp lại, nhét vào túi, nhưng Tinh Dao đã kịp thấy.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


