Chương 2 / 26

Nơi mùa hè dừng lại

Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Ôn Tinh Dao
Chỉ số ở chương 2
Hạnh Phúc70/100
Sức Hút78/100
Danh Tiếng77/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Lục Trầm
quan tâm sâu sắc
Bà nội Lục Trầm
thiện cảm

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 6

BẠN ĐÃ CHỌN

Giả vờ như không thấy, chỉ nhẹ nhàng nói: “Tôi có thể mang cơm tối cho cậu và bà được không?”

Lục Trầm khựng lại trước đề nghị bất ngờ của cô. Đôi mắt cậu thoáng chút ngỡ ngàng, rồi nhanh chóng trở nên phòng bị.

“Không cần đâu. Tôi tự lo được.” — Giọng cậu khô khan, nhưng có gì đó không chắc chắn trong đó. Cậu nhìn vào phòng bệnh, rồi lại nhìn cô. “Cậu về đi. Tối rồi, đường xa.”

Nhưng bụng cậu bỗng nhiên sôi lên một tiếng rõ to giữa hành lang vắng. Lục Trầm đỏ mặt, quay đi. Tinh Dao nhận ra cậu chưa ăn gì từ trưa đến giờ.

Cô mỉm cười nhẹ, không nói thêm lời nào, chỉ quay người bước ra cổng bệnh viện. Nhưng thay vì về nhà, cô rẽ vào tiệm cơm nhỏ gần đó.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Lượt 7

BẠN ĐÃ CHỌN

Mua một hộp cơm và một ít cháo cho bà, tự tay mang lên tận phòng bệnh.

Tinh Dao mua một hộp cơm gà nóng hổi và một hộp cháo trắng nấu cùng thịt băm nhỏ. Cô ôm hai hộp đồ ăn trong tay, bước nhanh trở lại bệnh viện. Hành lang giờ đã vắng hơn, ánh đèn huỳnh quang chiếu xuống nền gạch trắng lạnh lẽo.

Khi cô đẩy nhẹ cửa phòng bệnh, Lục Trầm đang ngồi bên giường bà, tay ôm đầu. Nghe tiếng động, cậu ngước lên, thấy cô và hai hộp đồ ăn trên tay, ánh mắt cậu thoáng qua một tia gì đó rất khó gọi tên.

“Cậu…” — Cậu đứng dậy, giọng hơi khàn. “Sao cậu lại quay lại?”

Bà nội Lục Trầm lúc này đã tỉnh, đôi mắt mờ đục nhìn về phía cửa. Bà khẽ hỏi: “Trầm à, ai đấy con?”

Sức Hút +1Hạnh Phúc +2Danh Tiếng +1
Lượt 8

BẠN ĐÃ CHỌN

Bước đến gần giường, nhẹ nhàng giới thiệu: “Cháu là bạn cùng lớp của Lục Trầm ạ. Cháu mang cháo cho bà đây.”

Bà nội Lục Trầm nhìn cô với ánh mắt hiền từ, mặc dù gương mặt vẫn còn mệt mỏi sau cơn nguy kịch. Bà khẽ nở một nụ cười yếu ớt.

“Cháu ngoan quá… Lâu rồi không có ai đến thăm bà ngoài Trầm.” — Giọng bà khàn đặc, nhưng ấm áp. Bà đưa bàn tay run run ra phía Tinh Dao.

Lục Trầm đứng bên cạnh, thoáng bối rối. Cậu đưa tay định đỡ lấy hộp cháo từ tay cô, nhưng lại chần chừ. Trong phòng bệnh, mùi cơm nóng lan tỏa, phá vỡ bầu không khí lạnh lẽo của bệnh viện.

Bà nội lại lên tiếng, giọng yếu ớt nhưng có chút tinh nghịch: “Trầm nhà bà… ở trường có bạn tốt như vậy mà chưa bao giờ kể với bà.”

Lục Trầm cúi đầu, tai đỏ ửng.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +2Danh Tiếng +1
Lượt 9

BẠN ĐÃ CHỌN

“Bà ăn cháo trước đi ạ, để nguội sẽ mất ngon.” — Nhẹ nhàng giúp bà ngồi dậy, quan tâm chu đáo.

Tinh Dao nhẹ nhàng đỡ bà nội Lục Trầm ngồi dậy, kê gối sau lưng bà một cách cẩn thận. Bà nhìn cô với ánh mắt trìu mến, khẽ thở dài hài lòng. Lục Trầm đứng bên cạnh, tay vẫn cầm hộp cơm gà mà chưa ăn, mắt dõi theo từng cử chỉ của cô.

“Cháu tên gì?” — Bà hỏi, giọng yếu ớt nhưng ấm áp.

“Dạ, cháu tên Ôn Tinh Dao ạ.” — Cô vừa nói vừa mở nắp hộp cháo, hương thơm lan tỏa trong căn phòng nhỏ.

“Tinh Dao… cái tên đẹp quá.” — Bà mỉm cười, rồi nhìn sang cháu mình. “Trầm à, con ăn cơm đi. Đừng để bạn chờ.”

Lục Trầm ngồi xuống chiếc ghế nhựa bên cạnh, mở hộp cơm ra. Cậu ăn chậm, từng miếng nhỏ, thi thoảng lại liếc nhìn về phía Tinh Dao đang thìa từng thìa cháo cho bà. Một sự im lặng dễ chịu bao trùm căn phòng.

Khi bà đã ăn xong và thiếp đi, Lục Trầm bước ra hành lang cùng Tinh Dao. Đèn đường bên ngoài đã lên, ánh sáng vàng hắt vào ô cửa kính.

“Cảm ơn cậu.” — Lục Trầm nói, giọng trầm hơn mọi khi. Cậu không nhìn cô, mà nhìn ra màn đêm bên ngoài. “Lâu lắm rồi… tôi mới thấy bà cười như vậy.”

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Lượt 10

BẠN ĐÃ CHỌN

“Ngày mai tôi lại mang cháo cho bà nhé. Cậu đừng lo, tôi ở gần đây thôi.”

Lục Trầm quay sang nhìn cô, ánh mắt có chút gì đó rất khó nói. Cậu định mở miệng từ chối, nhưng rồi lại thôi. Thay vào đó, cậu khẽ gật đầu, một cái gật rất nhẹ, như thể sợ rằng nếu đồng ý quá rõ ràng thì sẽ làm vỡ điều gì đó mong manh lắm.

“Ừm… cảm ơn cậu.” — Giọng cậu thì thầm, gần như hòa vào tiếng gió đêm.

Tinh Dao mỉm cười, rồi quay người bước ra cổng bệnh viện. Khi cô sắp khuất sau cánh cổng sắt, cô ngoảnh lại và thấy Lục Trầm vẫn đứng đó, dưới ngọn đèn đường, nhìn theo cô.

Sáng hôm sau, Tinh Dao dậy sớm hơn thường lệ. Cô nấu một nồi cháo thịt băm nhỏ, bỏ vào hộp giữ nhiệt, rồi đến trường. Nhưng khi vào lớp, chỗ ngồi của Lục Trầm vẫn trống.

Hạnh Phúc +1Danh Tiếng +1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.