Chương 3 / 26
Nơi mùa hè dừng lại
Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi thăm thầy chủ nhiệm về lý do Lục Trầm vắng mặt.
Tinh Dao đợi đến giờ ra chơi, rồi lên văn phòng giáo viên tìm thầy chủ nhiệm. Thầy Trương là một người đàn ông trung niên, hiền lành, đang ngồi chấm bài. Khi thấy cô gõ cửa, thầy ngước lên, hơi ngạc nhiên.
“Ôn Tinh Dao? Có chuyện gì không em?”
Cô hít một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh: “Dạ, thầy cho em hỏi… bạn Lục Trầm hôm nay không đi học ạ? Bạn ấy có phép không ạ?”
Thầy Trương đặt bút xuống, thở dài. “Lục Trầm à… Sáng nay bà nội em ấy tái phát bệnh, em ấy xin nghỉ để ở bệnh viện. Gia cảnh em ấy khó khăn lắm, em ấy vừa học vừa làm thêm để lo viện phí cho bà.” Thầy nhìn cô, giọng trầm xuống. “Em quen Lục Trầm à?”
BẠN ĐÃ CHỌN
“Dạ, bọn em ngồi cùng bàn ạ. Em có thể mang bài tập cho bạn ấy được không ạ?” — Nhẹ nhàng xin phép để có lý do đến bệnh viện.
Thầy Trương gật gù, ánh mắt thoáng chút hài lòng trước sự quan tâm của cô học sinh mới. “Được, em sang phòng giáo vụ lấy bài tập của Lục Trầm đi. Nói cô thư ký là thầy cho phép.” Thầy ngừng một chút, rồi nói thêm: “Lục Trầm là học sinh giỏi nhất trường, nhưng hoàn cảnh… cũng tội. Có bạn giúp đỡ, chắc nó cũng đỡ hơn.”
Tinh Dao cúi đầu cảm ơn rồi ra ngoài. Cô đến phòng giáo vụ, lấy một xấp bài tập và tài liệu. Khi ra đến hành lang, cô chợt thấy một nhóm nữ sinh đang tụm lại thì thầm.
“Mày thấy chưa? Con bé chuyển trường hôm qua lên phòng giáo vụ lấy bài cho Lục Trầm kìa.”
“Chắc lại thích cái thằng nghèo kiết xác ấy rồi. Nhà nó có biết không nhỉ?”
Những lời thì thầm như những mũi kim nhẹ, nhưng Tinh Dao chỉ cắn môi, bước nhanh qua.
BẠN ĐÃ CHỌN
Dừng lại, quay sang nhìn nhóm nữ sinh bằng ánh mắt lạnh, rồi mới bước đi.
Tinh Dao dừng lại. Cô quay đầu, ánh mắt lướt qua nhóm nữ sinh đang thì thầm — một cái nhìn lạnh và thẳng, không hề nao núng. Không khí như ngưng đọng trong vài giây. Rồi cô quay đi, bước tiếp, không nói một lời nào.
Nhưng trong lòng cô, có một tia khó chịu len lỏi. Không phải vì những lời đó làm cô tổn thương — mà vì cô biết Lục Trầm phải nghe những điều như vậy mỗi ngày. Một mình.
Cô đến bệnh viện, đẩy nhẹ cửa phòng. Cảnh tượng trước mắt khiến cô khựng lại: Lục Trầm đang ngồi gục đầu bên giường bà, vai run nhẹ. Bà nội đang ngủ say, hơi thở đều đặn nhưng yếu ớt. Trên bàn cạnh giường là một tờ đơn viện phí mới, và một phong bì đã mở — bên trong dường như không còn gì.
BẠN ĐÃ CHỌN
Cô chỉ kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống. “Vậy tớ ngồi đây một lát.” Lục Trầm im lặng. Ánh mắt cậu vô tình rơi xuống tờ viện phí trên bàn rồi nhanh chóng tránh đi. Tinh Dao cũng nhìn thấy. Cô không hỏi số tiền bao nhiêu, càng không hỏi tại sao phong bì lại trống. Cô chỉ nhẹ giọng: “Cậu đã ăn gì chưa?”
Lục Trầm không trả lời ngay. Cậu vẫn cúi đầu, nhưng Tinh Dao thấy bờ vai cậu khẽ cứng lại. Một lúc sau, cậu lắc đầu nhẹ, vẫn không ngước lên.
“Tôi không đói.” — Giọng cậu khản đặc, yếu ớt đến mức khó tin đây là giọng nói của chàng trai đứng đầu bảng xếp hạng.
Nhưng bụng cậu lại phản bội cậu — một tiếng sôi vọng lên rõ mồn một giữa căn phòng yên tĩnh. Lục Trầm khựng lại, tai đỏ ửng. Cậu vẫn không ngước lên, nhưng hai tay siết chặt vào nhau.
Trên bàn, hộp cháo Tinh Dao mang đến vẫn còn ấm. Bên cạnh là tờ viện phí với con số khiến bất kỳ ai cũng phải chùn lòng, và chiếc phong bì rỗng — bằng chứng cho những ngày tháng cậu đã cố gắng đến kiệt sức.
BẠN ĐÃ CHỌN
Mở hộp cháo, đặt thìa vào tay cậu, thì thầm: “Ăn đi. Bà tỉnh dậy sẽ lo cho cậu đấy.”
Lục Trầm nhìn thìa cháo trong tay mình, rồi nhìn cô. Một thoáng giằng co hiện lên trong đôi mắt đen láy đó — giữa tự trọng và mệt mỏi, giữa muốn đẩy ra và muốn giữ lại. Cuối cùng, cậu cúi xuống, múc một thìa cháo nhỏ đưa lên miệng.
Cháo vẫn còn ấm. Vị ngọt nhẹ của thịt băm và gạo tan trên đầu lưỡi. Cậu ăn thêm một thìa nữa, rồi một thìa nữa. Tinh Dao ngồi bên cạnh, không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn bàn tay cậu bớt run đi.
Khi hộp cháo đã vơi một nửa, cậu dừng lại. “Cảm ơn cậu.” — Giọng cậu vẫn khàn, nhưng đã có chút sức sống trở lại. Cậu đặt hộp cháo xuống, ngước lên nhìn cô. “Tôi… không biết phải trả ơn cậu thế nào.”
Bà nội bỗng khẽ cựa mình trên giường, thì thào gọi tên cháu. Lục Trầm lập tức quay sang, nắm lấy tay bà.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


