Chương 4 / 26

Nơi mùa hè dừng lại

Ôn Tinh Dao · Ngôn Tình

Xem chỉ số nhân vật
Ôn Tinh Dao
Chỉ số ở chương 4
Hạnh Phúc70/100
Sức Hút80/100
Danh Tiếng77/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Lục Mẫn
nghi ngờ
Lục Trầm
thân thiết hơn
Thầy Trương
quen biết
Bà nội Lục Trầm
quý mến

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Ôn Tinh Dao từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 16

BẠN ĐÃ CHỌN

“Có một cách trả ơn đấy. Cho tớ mượn vở ghi Toán của cậu một tuần, tớ đang đuối phần đó.” — Khéo léo tạo lý do để tiếp tục qua lại.

Lục Trầm ngước lên nhìn cô, ánh mắt thoáng chút bất ngờ rồi tan dần thành một tia ấm áp rất nhẹ. Cậu khẽ gật đầu, luồn tay vào cặp lấy cuốn vở Toán đã sờn mép đưa cho cô.

“Cẩn thận đấy. Chữ tôi hơi xấu.” — Giọng cậu vẫn ngại ngùng, nhưng khóe môi đã giãn ra đôi chút.

Tinh Dao nhận lấy cuốn vở, lật qua vài trang. Những dòng chữ ngay ngắn, sạch sẽ, từng công thức được ghi chép tỉ mỉ — hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài lạnh lùng của cậu. Cô mỉm cười, cất vở vào cặp.

“Tối mai tớ trả nhé. Và tớ sẽ mang cháo cho bà.”

Không để cậu kịp từ chối, cô đứng dậy, vẫy nhẹ tay rồi bước ra khỏi phòng. Khi cánh cửa khép lại, cô thấy qua ô kính nhỏ — Lục Trầm vẫn ngồi đó, tay nắm tay bà, nhưng lưng cậu đã thẳng hơn một chút.

Chiều hôm đó ở trường, Tinh Dao mở vở Toán của cậu ra học. Nhưng giữa trang 37, cô thấy một tờ giấy gấp nhỏ — bên trong là một dòng chữ nắn nót: “Cảm ơn cậu vì hôm nay.”

Sức Hút +1Hạnh Phúc +2Danh Tiếng +1
Lượt 17

BẠN ĐÃ CHỌN

Viết thêm một dòng bên dưới: *“Ngày mai gặp lại nhé.”* rồi gấp lại để vào chỗ cũ.

Tinh Dao nhìn tờ giấy nhỏ một lúc, rồi mỉm cười. Cô lấy bút, viết thêm bên dưới dòng chữ của Lục Trầm một câu thật nhẹ nhàng: “Ngày mai gặp lại nhé.” Cô gấp tờ giấy cẩn thận, đặt lại vào đúng vị trí cũ trong trang 37, rồi khép vở lại.

Buổi tối hôm đó, cô nấu một nồi cháo mới, lần này thêm chút ý tứ — vài lát gừng mỏng cho ấm bụng, một ít thịt gà xé nhỏ. Cô bỏ vào hộp giữ nhiệt, cùng với cuốn vở Toán đã được học qua mấy trang.

Khi cô đẩy cửa phòng bệnh, bà nội Lục Trầm đang tỉnh táo hơn hôm qua. Thấy cô, bà cười tươi: “Cháu gái ngoan lại đến thăm bà rồi à?” Lục Trầm ngồi bên cạnh, tay cầm một cuốn sách, nhưng mắt lại nhìn về phía cửa từ lúc nào.

Hạnh Phúc +2Danh Tiếng +1
Lượt 18

BẠN ĐÃ CHỌN

“Dạ, cháu mang cháo gà cho bà đây. Bà thấy trong người thế nào ạ?” — Quan tâm bà trước, rồi mới quay sang Lục Trầm.

Bà nội Lục Trầm nắm lấy tay Tinh Dao, siết nhẹ. "Bà đỡ nhiều rồi. Có cháu đến thăm, bà vui lắm." Giọng bà vẫn yếu nhưng đã có sức sống hơn hôm qua. Bà liếc sang cháu mình, khẽ cười: "Thằng Trầm nhà bà cả ngày nay cứ ngóng ra cửa mãi."

Lục Trầm đỏ mặt, quay đi giả vờ sắp xếp lại mấy lọ thuốc trên bàn. Nhưng Tinh Dao kịp thấy khóe môi cậu hơi nhếch lên.

Tinh Dao ngồi xuống bên giường, vừa mở hộp cháo vừa kể vài chuyện vui ở trường. Bà cười khà khà, thi thoảng lại trêu cháu mình vài câu. Lục Trầm thì lặng lẽ ngồi nghe, thỉnh thoảng đưa mắt nhìn cô.

Khi bà đã ăn xong và chìm vào giấc ngủ, hai người ra hành lang. Đèn bệnh viện đã lên từ lúc nào, ánh sáng trắng hắt xuống dãy ghế nhựa dài.

Sức Hút +1Hạnh Phúc +1
Lượt 19

BẠN ĐÃ CHỌN

"Tớ thấy bà đỡ nhiều rồi. Cậu cũng nên về nhà tắm rửa, thay đồ đi. Tớ trông bà cho."

Lục Trầm ngập ngừng nhìn về phía phòng bệnh, rồi nhìn lại cô. Đôi mắt cậu thoáng qua một tia do dự — giữa lo lắng cho bà và nhu cầu được nghỉ ngơi sau hai ngày thức trắng.

"Cậu chắc không?" — Giọng cậu khàn đặc vì mệt. "Tôi về nhanh thôi. Một tiếng, tôi quay lại ngay."

Tinh Dao gật đầu, đẩy nhẹ vai cậu về phía cầu thang. "Yên tâm đi. Có tớ ở đây rồi."

Lục Trầm bước đi, nhưng được vài bước lại quay lại, như muốn nói gì đó. Rồi cậu chỉ khẽ gật đầu rồi quay lưng bước nhanh.

Tinh Dao ngồi xuống chiếc ghế cạnh giường bà. Bà nội vẫn ngủ say, hơi thở đều đặn. Căn phòng yên tĩnh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường. Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn.

Khoảng 30 phút sau, cánh cửa phòng bất ngờ mở ra. Nhưng người bước vào không phải Lục Trầm — mà là một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng, đeo kính râm, đứng sững lại khi thấy Tinh Dao trong phòng.

Hạnh Phúc 2
Lượt 20

BẠN ĐÃ CHỌN

Đứng dậy, lịch sự hỏi: "Xin lỗi, cô tìm ai ạ?"

Người phụ nữ trung niên tháo kính râm xuống, đôi mắt sắc lạnh quét một vòng quanh căn phòng. Bà ta nhìn Tinh Dao từ đầu đến chân, rồi nhìn bà nội Lục Trầm đang ngủ trên giường. Một thoáng khó chịu hiện lên trên gương mặt trang điểm kỹ lưỡng.

"Tôi là Lục Mẫn, em gái của ba thằng Lục Trầm." — Giọng bà ta khô khan, không chút cảm xúc. "Còn cô là ai? Sao lại ở đây?"

Tinh Dao cảm nhận được ngay sự lạnh nhạt trong giọng nói đó. Đây không phải là người đến thăm bệnh — mà là người đến để giải quyết chuyện gì đó. Trên tay bà ta cầm một chiếc phong bì dày, và Tinh Dao có thể đoán được bên trong là gì.

Bà nội khẽ động đậy trên giường, dường như bị đánh thức bởi giọng nói quen thuộc nhưng lạnh lẽo ấy.

Hạnh Phúc 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.